Giã từ năm tháng học trò đã qua rất lâu, em xếp lại ký ức trong veo vàng son một thuở vào trong chiếc bình đựng ký ức. Rồi bắt đầu lao vào cuộc sống của những bon chen danh vọng, uy tín, tiền tài. Bao nhiêu năm cố gắng sống và đấu tranh không biết mệt mỏi để khoát lên mình tấm áo của tri thức, vật chất, dường như lúc nào em cũng cố vươn đôi chân của mìn, để gắng chạy theo cho kịp cuộc sống hiện đại.
…
Để mỗi sớm mai em hòa mình vào gió biếc, nghe tất bật cuộc sống gọi tên mình, dù dòng chảy thời gian vô hình, hay cuộc sống có vội vàng và hối hả, em vẫn giữ đôi mắt na hiền yên bình tuổi áo trắng ngây thơ.
Em trở về tìm lại những thơ ngây
Ngọc Linh says
Chương trình hay và ý nghĩa quá. Mình ngỡ mĩnh đã “già” rồi, nhưng bây giờ mới nhận ra rằng mình vẫn chưa đủ già dặn để ngây thơ 🙂
muanangthu says
cảm ơn chương trình nhiều lắm :X