Track 02 – Thơ thính giả : Vô đề – MC: Happy
“Mình ở xa quê lâu năm. Lần đó, khi ngồi trên chuyến xe cũ kĩ, cả ngày chỉ có hai chuyến, chạy vòng vèo trên con đê chật hẹp, hoang vắng để lên thành phố, mình đã rất xúc động vì cái cảm giác thiếu vắng, mất mát, xa rời những gì đã rất gắn bó thân thuộc với mình: Cây đa đầu làng cổ kính, cây gạo tháng ba đỏ rực, hàng xoan đang trổ hoa tím ngắt, con đò nhỏ tấp vào bờ tre ngả bóng bên sông lặng lẽ. Mình nhớ một mối tình thời đại học mà mình đã không trân trọng, đã không gìn giữ nó, đã buông tay để nó trôi đi mất…”
—————–
Bài thơ: Vô đề
Tác giả: Đào Xuân Hòa
Trình bày : Thợ Vườn – Cầm Xu
Ngày tôi về, biển cạn nương dâu
Người đã khác và con đường cũng khác
Những cánh én đan nỗi buồn bàng bạc
Tháng ba rơi rồi, cành hoa gạo về đâu?
Chiều xuống ngủ trong đêm sâu
Sương ôm ấp những con thuyền ghé bãi
Mắt ướt xa xôi gặp lại
Tiếng ru dài thiếu phụ lạnh triền sông
Gốc đa già vẫn lặng lẽ đứng trông
Cội rễ phủ những vui buồn, khờ dại
Hoa xoan tím mắt người con gái
Tím cả tôi trong nỗi nhớ nhiều chiều
Hỏi ai còn giữ được bao nhiêu
Những kỉ niệm gửi trong làn mây nhọc
Dốc cả xuống trả tôi thành cơn khóc
Dẫu nhận xong tôi có thành cô độc
…Và buồn mãi trong lòng….
***
Ai đó gọi tôi nghe xa xăm
Trong cõi thực mà sao u mộng thế
Dòng sông quê vẫn rì rầm kể lể
Câu chuyện dài hơn cả một triền đê.
Trả lời