Một đêm bước chân về gác nhỏ
chợt nhớ đóa hoa Tường Vi
bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
giờ đây đã quên vườn xưa
Một hôm bước qua thành phố lạ
thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi là lá cỏ
ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
từ những phố xưa tôi về
Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
mùa xuân đã qua bao giờ
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
tỉnh ra có khi còn nghe
Một hôm bước chân về giữa chợ
chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đóm lửa
một hôm nhuốm trong vườn khuya
vườn khuya đóa hoa nào mới nở
đời tôi có ai vừa qua
Nhiều khi thấy trăm ngàn nấm mộ
tôi nghĩ quanh đây hồ như
Đời ta hết mang điều mới lạ
tôi đã sống rất ơ thờ
Lòng tôi có đôi lần khép cửa
rồi bên vết thương tôi quì
vì em đã mang lời khấn nhỏ
bỏ tôi đứng bên đời kia
wind_monsoon says
cảm ơn hôm nay 🙂
hoanganh2603 says
bài này hay quá chị Rain a…^^!!
mrhoi says
Tự dưng hôm nay nghe hợp thế, đang nghĩ về thời gian giống tác giả, cảm giác như một giấc mơ vậy
mr ga says
không định nghe nhưng thấy Trịnh lại vào 😀
ngong_do says
Hôm nay, lòng chợt nghe, cả Bảo, Minh hay mình, đều nhớ nhà …
ngong_do says
Cám ơn chị Rain nhiều 😡
kid_of_rain_1708 says
É, sao ai cũng gọi tui là chị hết vậy :))
soup says
lạc lõng ngay trong những suy nghĩ của mình….
hoanganh2603 says
chị có nhớ thư gửi mẹ của cậu con trai ở Nga k? e thấy chị e mình có nhiều điểm chung nên muốn add nick chị để thỉnh thoảng nói chuyện học hỏi kinh nghiệm sống của chị, ko biết có đc ko a?
kid_of_rain_1708 says
Ừa, em add đi, hình như hôm trước em add nhưng không nói gì 😀 Chị có thói quen cứ ai add mà không nói gì thì ignore hết ^^