Có người nói rằng: lớn lên để tìm ra câu trả lời cho câu hỏi “Mình là ai?”, Gió nghĩ điều này rất đúng. Hãy nghĩ, khi bạn vẫn còn là một đứa trẻ, trong mắt bạn tất cả mọi thứ là CÓ THỂ. Bạn khoác cái chăn trên lưng, sau đó bạn trở thành một siêu anh hùng. Bạn lấy cây chổi của mẹ và cưỡi lên nó, vậy là bạn đã trở thành một phù thủy. Bạn cầm chiếc đũa trên tay và nghĩ mình đã là một bà tiên. Nhưng khi lớn lên rồi, bạn nhận ra mình không phải siêu anh hùng, cũng chẳng có phép thuật gì cả, rồi bạn bắt đầu tìm câu trả lời mình là ai. Và khi bạn nhận ra những ngây thơ của chính mình thì cũng là lúc bạn biết mình đang lớn lên.
Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn .
Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.
Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.
Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay….
Để lại một bình luận