Mỗi người được sinh ra với món quà quý giá đó là sự thơ ngây. Nhưng đa số chúng ta mau chóng chuyển sang vô cảm. Giảm dần cảm nhận, chỉ có nhu cầu nối tiếp nhu cầu – tôi muốn cái nọ, tôi cần cái kia, tôi phải trở thành cái này. Tôi cần thông thái, giàu có, quyền lực. Càng nhiều mong muốn càng vô cảm.
…
Phải chăng cuộc sống là như vậy? Khi người ta không còn là trẻ con có nghĩa là người ta đã đi qua thơ ngây, đi qua vô tư trong sáng để sang một cái bến bờ khác của cuộc đời, một cung bậc khác của cuộc sống…
Để lại một bình luận