Từ ngày quen em
Tôi thật là vui
Tôi vui như thể tôi chẳng là tôi
Từ ngày xa em tôi thật là buồn
Tôi buồn như thể tôi chính là tôi
Ngồi đếm lá rơi trên sân
Đếm xem bao lần em qua
Ngồi đếm tháng năm nhạt nhòa
Dâng bao nhiêu nỗi nhớ
Từ khi bóng em không trở lại
Vườn xưa hắt hiu hương cỏ dại
Sân đầy lá rơi
Chỉ còn thế thôi
Em còn nhớ tôi
Từ lúc qua đây
Xin về trước sân
Nhìn lá rơi đầy
lucar sepe says
“… À ơi nông nổi ngủ đi
Bướng ương nào cũng có thì mà thôi …”
Em bướng ương em yêu anh chẳng nổi
Anh nông nổi cũng chẳng thể yêu em
Mình đến với nhau mang bao điều mâu thuẫn
Nhưng cũng rất lạ, ngày mình xa nhau
Trong lòng dâng nỗi nhớ
Nỗi nhớ đánh rơi
Em nhặt ở trong lòng một ít
… không anh …
Giọt buồn tròn lăn trên má ấm
Tay em đong từng nỗi buồn nhỏ
Tự hỏi khó duyên mình đến từ đâu … ?
Cái duyên mỏng như thả trôi
Giờ mình chẳng yêu nhau thêm được nữa
Chỉ còn biết ra đi cùng hoài niệm
Gạt lòng mình đi về phía không anh …
Ngày nắng không anh, em tan giọt buồn
Giọt buồn khô trên má ấm, thấm vào trong em
Nỗi nhớ nối dài đong chẳng nổi
Cái duyên mỏng trôi đi đâu mất rồi … ?
Em lại bồi hồi, nỗi nhớ anh
Chẳng thể nào yêu nhau thêm được nữa …
… ngày dài,
Em đi về phía không anh
Gom kỉ niệm dệt thành nỗi nhớ
Nỗi nhớ đánh rơi …
… chẳng thể nào yêu nhau thêm được nữa !
Em bỏ quên màu nắng cũ
Bỏ quên những đợi chờ
Bỏ quên chiếc lá rớt hững hờ ô cửa
… rêu xanh …
Nhưng làm sao bỏ quên ánh mắt anh
Bỏ quên nụ cười xót xa ngày em quay bước
Bỏ quên cái nắm tay vụng về
Khoảnh khắc qua … bao giờ tìm lại được
Mạng nhện giăng đầy mảnh kí ức ngày xưa
…
Bao giờ duyên lại về … ?
Như con thuyền giấy ướt nhòe trong ký ức
Bỗng một ngày về cùng dòng thời gian
Để mình lại yêu nhau như ngày ấy
Chẳng còn ẩm ương vương mắt em buồn
Chỉ còn anh tay dìu em bước
Ngõ nối dài những dấu chân thương
…
“Từ ngày xa em tôi thật là buồn
Tôi buồn như thể tôi chính là tôi”
anh – nhớ – em
…