Trước khi khi yêu nhau, em ngây ngô hỏi anh đi xe mà không có phanh khi xuống dốc thì làm sao?
Anh nói với em sẽ ngã đau cô bé ạ.
Nhưng ngã rồi đau rồi, sẽ khóc trước hay đứng lên trước?
Anh nhìn em rồi cười.
Thời gian trôi qua nhanh quá, vậy mà đã 10 năm rồi, 10 năm rồi cơ đấy.
Ngày xưa, em nhớ các bà các thím ở quê mình đi xe đạp không có phanh gì cả, lúc xuống dốc đê, các bà các thím dùng chân để phanh nhìn buồn cười không tả được. Trong khi ai cũng đèo nặng nữa chứ. Thế mà vẫn an toàn. Chắc tại mọi người lớn rồi nên biết cách đi, hay có khi tại mọi người cũng ngã đau rồi nên mới biết cách để không ngã nữa, hoặc có khi là cả hai.
Ngày hôm qua, anh đi xe xuống dốc, xe có phanh và anh vẫn ngã, chắc là đau, đau lắm đúng không anh. Em thắc mắc vì sao xe có phanh mà khi xuống dốc anh vẫn ngã, có khi nào vì anh còn quá trẻ hay có khi nào anh không biết sử dụng phanh. Và sau khi ngã anh đã khóc, giọt nước mắt của người đàn ông đã trưởng thành sau cú ngã đầu đời đau điếng. ( vậy là em đã biết khi ngã đau, người ta sẽ khóc trước).
Ngày hôm nay, em nhìn anh đứng dậy lên xe và đi tiếp những vòng xe vững chãi hơn, đều đều hơn và anh đã chắc tay lái hơn rồi. Em vui mừng vì anh đã làm được điều đó mà không cần em hay ai giúp cả vì anh đã là ngừoi đàn ông thật sự trưởng thành.
Ngày mai, ngày kia nữa, em và anh sẽ cùng nhau đi chung xe, mình không cần phanh nữa vì em sẽ là cái phanh của anh để bất cứ khi nào anh cần em sẽ giúp anh chắc tay lái trên con đường đời còn nhiều gập ghềnh và nhiều cám dỗ.
Em tin và luôn yêu anh, ông xã ạ. Hãy nắm tay em và đứng lên từ chính chỗ anh ngã, hãy luôn có niềm tin rằng cuộc sống này còn nhiều điều tươi đẹp đang chờ em và anh tới. 1/4 này sẽ là 3 năm mình chính thức là vợ chồng đấy, chúc vợ chồng mình luôn hạnh phúc trọn vẹn và dài lâu.
Trả lời