Yêu. Ta suy nghĩ nhiều và điên khùng. Ta phải suy nghĩ nhiều hơn để hoàn thiện chính mình, vì mối quan hệ hiện tại, suy nghĩ về ai đó, và ai đó đã từng là của ai đó, về số phận bi thảm của ta trong tương lai. Suy nghĩ nhiều có khi phát điên, nhưng chắc cũng có tí trưởng thành.
Yêu. Ta lo lắng, nhiều thứ lắm. Người có yêu ta không? Ta có yêu người không? Đó có phải là tình yêu không? Phải che giấu phụ huynh ta như thế nào? Nếu chia tay thì làm sao không đau khổ? Sẽ thế nào nếu người phản bội ta? Và ngược lại? Thật lắm chuyện.
Yêu. Ta thấy cuộc đời thật phức tạp. Ngày xưa có mỗi bạn bè, chúng nó nói như tát nước chẳng sao, lũ gà nhà chẳng thèm chấp. Người nói có mỗi một câu vô tình, sểnh ghê gớm. Bắt đầu ngồi suy nghĩ lung tung, rồi tủi thân, hờn giận, tắt điện thoại. Đôi khi chẳng hiểu nổi chính mình.
Yêu. Tự nhiên thỉnh thoảng thấy mình thật vĩ đại. Lo cho mỗi thân mình đã đủ mệt, ba má còn phải tài trợ vô vọng hoàn lại về tiền, thế mà bây giờ con đi lo lắng cho một tên khác, to con hơn ta, già hơn ta, giàu hơn ta, lương cao hơn ta, thế mà lại chẳng vĩ đại.
Yêu. Đôi khi thấy mình ích kỷ và xấu tình, đó có phải con người mình đâu. Mình muốn chỉ mình mình là hiện tại, là tương lai, là mãi mãi, là ý nghĩ muốn kiểm soát mọi thứ thuộc về ai kia. May chỉ suy nghĩ thôi, làm thì chết dở. Hay hờn dỗi, nghĩ thấy bực mình, xấu tính quá. Nói thì nhiều lắm, cũng chả biết đó là tình yêu chưa. Mới thôi mà đã nhiều chuyện quá. Nhưng có một điều quan trọng nhất mà giờ mới dám thừa nhận: Yêu, ta hạnh phúc. Cảm giác đó tuyệt lắm khi ai đó quan tâm, lo lắng cho ta, khi ai đó nhìn và nắm tay ta thật dịu dàng, khi nỗi nhớ sau nhiều ngày xa nhau được khỏa lấp bằng những cái ôm siết chặt, khi ta có trách nhiệm với chính cuộc đời mình, khi yêu thương và được yêu thương. Cảm ơn vì mọi điều, vì cả cay đắng và ngọt ngào của những ngày qua và những ngày sắp tới.
Trả lời