13h40, còn 5 phút nữa là lại cắp ba lô đi dạy. Cuộc sống vội vàng, nên con người ta cũng gấp gáp hơn, ít có những khoảng lặng để suy tư, chiêm nghiệm và đắm chìm vào hoài niệm.
Ghé blog của ấy, không phải để tìm kiếm thông tin, để chia sẻ. Chỉ đơn giản, là được nhìn thấy ấy. Nhìn ấy, để lòng lắng xuống, bớt xô bồ trong cuộc sống tấp nập. Nhìn ấy, để tìm lại cái ngọt ngào trong sâu thẳm tâm hồn, và man mác…
Nhìn nụ cười của ấy vẫn như ngày nào, vẫn đẹp… và vẫn để tâm hồn ai đó lắng lại. Nhìn ấy cười, những bộn bề lo toan trong cuộc sống dường như tan biến. Nhìn ấy hạnh phúc, bên một ai đó, lòng tớ thấy vui lắm. Ấy hãy cười nhiều lên, ấy nhé!
Wish you’re happy!
Trả lời