Ta đã quên mất ngày hôm qua mình buồn như thế nào… – Theoyeucau

Ta đã quên mất ngày hôm qua mình buồn như thế nào…

3h sáng, bạn gọi về từ Cali xa xôi. Bạn bảo thèm bánh xèo quá, bánh xèo ở đây không có mùi vị như ở quê nhà. Ta bảo về đi. Bạn cười buồn im lặng. Có chút gì đó hẫng trong nhau. Ta rất muốn chạy đến bên bạn ngay lúc này mà ôm lấy bờ vai ấy, dẫu ta biết bờ vai mình cũng chẳng thể đem lại bình yên cho ai. Tính ta thế, má bảo ta hay bao đồng, ôm hết nỗi niềm của người khác vào lòng mà lo giùm cho kẻ khác. Má bảo ta đừng cắt tóc, con gái tóc dài trông sẽ thùy mị hơn, nhưng đôi lúc ta nhẫn tâm cắt phăng đi mái tóc dài của mình để rồi về nhìn gương thẫn thờ nuối tiếc…
Ta hay lơ đễnh những chuyện không đâu. Tính ta rất ghét những người lấy chuyện làm quà, bởi vậy niềm tin của ta vào những người xung quanh cứ mai một dần rồi vụn vỡ, đến lúc ta không còn muốn chia sẻ với bất kỳ một ai nữa. Ta chợt nhận ra ta không hiểu một ai, mà cũng chẳng ai hiểu được ta, rồi khua tay ừ thì thôi vậy, ai cũng có những khoảng tối của riêng mình, những vùng đất không ai có thể chạm tới đáy được. Nên khi vô tình chạm vào những vùng đất của những người đi ngang qua mình, ta đều dành những dấu chấm than cảm thông, im lặng… Để tha thứ cho mình, cho người, cho cuộc đời này tưởng chừng như dài rộng, nhưng lại quá chật cho những yêu thương thật lòng có thể chạm tới đáy…
Muốn được một lần ôm trọn bờ vai ấy cho dù phải đánh đổi bằng những tháng ngày chông chênh phía trước. Muốn dùng bàn tay mình để xoa dịu những muộn phiền người đã trải qua dù ta cũng từng mang trong lòng một vết nứt như người và chưa hề lành lặn. Những nỗi buồn cũng cần được chia sẻ, khi người ta đã đắng đời thì cái họ cần là một người tri kỷ có thể sát cánh cùng mình đi qua những tháng ngày dông bão, chứ không phải là một người tình như trong tưởng tượng về một nàng công chúa, hay hoàng tử.
Ta một mình đi qua hết những chông chênh của những ngày đầy gió. Ta cũng đã từng có nhiều ước vọng lớn lao cho người đàn ông của mình, nhưng sáng thức dậy lại thấy cổ họng mình đắng ngắt. Ai đó từng nói lúc mình say là lúc mình tỉnh nhất. Có những giấc mơ chập chờn ẩn hiện, ta thấy mình đứng bên một bờ vực cao và tối, những lọn tóc dài rối tung trong gió, có bóng người ẩn hiện nhưng mãi không nhận ra đó là ai. Thức dậy với những khắc khoải, ta cầm điện thoại lên và lại đặt xuống, như những trang sách người ở đâu trong những trang sách của ta? Ở đâu? Vùi trong chăn và sáng ra lại diện những nụ cười mới, ta quên mất hôm qua mình đã buồn như thế nào…
“Ngược hình bao giờ cũng là bóng”.

0 Comments

Leave a reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Gửi yêu cầu

Hãy gửi thông điệp yêu thương của bạn tới Cầu Vồng ngay hôm nay.

Sending

www.theoyeucau.com © 2003-2019. Được phát triển bới MrHói dựa trên nền tảng Wordpress. Hiển thị tốt nhất trên trình duyệt Google Chrome

Log in with your credentials

Forgot your details?