Rồi lại tỉnh, sau một cơn say – Theoyeucau

Rồi lại tỉnh, sau một cơn say

Em đã từng yêu, từng sung sướng, từng hờn ghen, từng giận dỗi, từng hối lỗi, và em đã hạnh phúc, rồi đau khổ.

Giá như có một cơn say, em sẽ thấu hiểu được phần nào câu nói của “các cụ” ngày xưa: “nâng chén tiêu sầu càng sầu hơn” để gật gù khen đúng khen hay. Khi buồn người ta vẫn hay uống rượu cơ mà, sao không phải là để buồn trộn lẫn rượu và tan mất như chưa từng tồn tại?

Giá như em có một cơn say, em sẽ chìm mình vào trong những câu chuyện của quá khứ, của ngày anh gặp em đầy nắng lung linh và ấm áp, của cái nắm tay đầu trao nhau giữa dòng người tấp nập, của cuộc sống bắt đầu từ anh, từ em, của những ngày ngồi tựa vai nhau nghe sóng biển rì rào. Rượu vào lời ra, em nhẹ nhàng kể cho người khác (không phải anh) nghe em đã từng vui sướng thế nào khi lần đầu tiên nhận được lời tỏ tình từ một chàng trai, gương mặt em cũng đỏ ửng, giọng em run run xúc động, tựa hồ như em đang thật sự sống lại trong những ngày ấy, những ngày trao nhau cái thơm nhẹ lên má rồi chạy biến vào nhà. Rồi em cũng hướng đôi mắt về một phía xa xăm, tìm kiếm điều gì em cũng không biết nữa, nhưng bắt đầu câu bằng hai từ “nhưng rồi” và kết thúc bằng cụm năm từ “hai đứa chia tay nhau”. Giọng em sẽ đượm buồn, bờ môi đón nhận những giọt nước mắt, trong veo mà đắng ngắt. Là vị rượu hay vì tình? Em sẽ không đủ can đảm để lên tiếng chỉ trích anh, không đủ can đảm để nghĩ ra đủ thứ xấu, để ghét, để hận vì tự bao giờ em đã nghĩ, đã yêu thì đừng hận. Nếu có ngày ta rời xa nhau, xin hãy coi nhau như những hồi ức thật đẹp. Để rồi bây giờ đêm về em chìm vào trong những thứ thật đẹp ấy rồi choàng tỉnh hoảng hốt, kí ức vuột qua như gió thoảng trên từng kẽ tay.

Không như những vết cứa sâu dài, nhanh nhưng …đủ rùng mình rồi nhói đau.

Giá như em có một cơn say, em sẽ thỏa sức cười và khóc. Ừ thì, người ta sẽ nhìn vào em và cười ha hả: “cô này say rồi” còn em thì lải nhải: ” Chưa say, chưa say” rồi uống tiếp. Rượu chan hòa với nước mắt, với nụ cười. Rồi cũng sẽ đến lúc em không còn phân biệt được mình đang uống thứ gì nữa. Rồi cũng sẽ đến lúc em “cho chó ăn chè” và rỗng tuyếch. Chẳng còn gì ngoài một cái dạ dày trống không và một khoảng thật trống – trống huếch trống hoáng, chẳng còn cảm thấy gì nữa. Choáng váng.
Ừ thì, sau một cơn say.

Giá như em có một cơn say, em sẽ nhìn mọi thứ như cảnh phông bị xóa mờ bởi một chiếc len đắt tiền, khi thì mọi thứ vệt trắng vệt đen như ống kính bị vấy bẩn mà chủ nhân của nó chẳng thèm lau sạch. Có khi lại là mờ mờ như một chiếc máy kĩ thuật số chẳng thể xóa phông thêm được nữa. Lại có khi, đẹp thật đấy, cái gì cũng mờ theo hình tròn và hình trái tim, như ánh đèn ngoài kia, như ánh trăng sáng… như ánh mắt ai. Tất cả nhạt nhòa, rồi sẽ tới lúc em nhìn bất kì ai cũng thấy hình ảnh của anh và lao vào ôm hôn vội vã, rồi trách móc, rồi giận hờn, rồi lịm dần trên tay người đó lúc nào không hay.

Giá như có một cơn say, em sẽ bước về phía không anh, “Rồi chợt nghe môi mình đắng ngắt – Rượu tàn canh hay những giọt sầu”

Giá như em có một cơn say, sáng sớm tỉnh giấc em sẽ tự hỏi mình, “đã quên hay còn nhớ” ?

Đến khi nào thôi thương nhớ vu vơ…

0 Comments

Leave a reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Gửi yêu cầu

Hãy gửi thông điệp yêu thương của bạn tới Cầu Vồng ngay hôm nay.

Sending

www.theoyeucau.com © 2003-2020. Được phát triển bới MrHói dựa trên nền tảng Wordpress. Hiển thị tốt nhất trên trình duyệt Google Chrome

Log in with your credentials

Forgot your details?