Hoàng hôn như buông về trên con phố dài
Chợt nghe cô đơn về trong đêm nhớ ai
Chợt vây quanh em là bao tiếng nói cười
Tình chưa kịp đầy mà mắt vội cay
Bỗng thấy tiếc nuối
Những ngày mình bên nhau
Và hạnh phúc đó..
Phút chốc vụt qua mau
Vì sao em? Vì sao em?
Ngày còn yêu nhau
Thì mình thường nói dài lâu
Ngày mình bên nhau
Dù là giận dỗi vẫn tìm nhau
Giờ tình đã hết, cuộc tình đã chết
Anh vẫn chờ, chờ nhau đến kiếp sau
Một mình ngồi khóc, ngoài trời bão tố người đi
Vì một lời nói thì tình mình cũng đã chia ly
Cuộc đời là thế, tình mình là thế
Em vẫn ngồi chờ anh, chờ anh…
cheebee says
đôi khi em cũng tự nhủ rằng, là do mình không có duyên với nhau lúc này thôi, biết đâu đấy, mình sẽ có cơ hội chia thì tương lại cùng nhau. vậy là em vẫn chờ, em chờ anh trong sự bận rộn em cố tạo ra cho cuộc sống em, em chờ anh mỗi khi đêm về lặng lẽ cô đơn.
nhưng em có biết đâu anh sẽ chờ hay không…
nên đôi khi em rất sợ phải nói câu “em chờ anh, nhé!”, vì biết đâu đấy, lại vì biết đâu đấy…