Vậy là 1 mùa xuân nữa lại trôi qua, em đã 25 tuổi rồi, 5 năm kể từ ngày mình chia tay em cũng không yêu ai nữa, không phải vì em không thể yêu ai mà bởi vì em để cho vết thương tình yêu cũ lành lại, và giữ cho nó không bị tổn thương thêm lần nữa.
Những ngày đầu chia tay em thấy mình như đã đánh mất tất cả những gì thuộc về mình, đánh mất cả những nụ cười vô tư và những thói quen hằng ngày, nhưng những hình ảnh của anh cứ hiện hữu khắp nơi trong em, những kỷ niệm ùa về khi e đi qua những con đường những góc phố khiến em chua xót khi phải đối diện sự thật rằng em đã mất anh.
Trong cô đơn em đã phải tự học cách để quên anh, tự học cách để sống cô đơn 1 mình,em học cách khóc cũng úp mặt vào lòng bàn tay chứ không tìm kiếm 1 bờ vai,học cách nuốt nước mắt vào trong vì không còn ai giỗ dành, tập cách làm quen với việc bị bệnh cũng phải tự lo thuốc thang, đi khám bệnh và bò dậy để mua đồ ăn cho mình,tập làm quên với cái điện thoại trống trơn không có tin nhắn và những cuộc gọi, và em đã quen 1 mình phóng xe những ngày mưa tầm tã, những ngày đông rét mướt, quen đi về 1 mình trên con đường quen thuộc không có anh và chỉ còn đôi bàn tay lạnh giá, trống trải.
Rồi 5 năm đã trôi qua em bộn bề với những nỗi buồn tự mình đứng lên sau những vấp ngã của cuộc sống, bộn bề với những tất bật khó khăn trong đời, 5 năm cho 1 tình yêu kéo dài chỉ 6 tháng, như thế chẳng phải đã quá nhiều đúng không anh. Cuộc sống cứ trôi cho đến 1 ngày nghe tin anh sắp kết hôn, bỗng dưng em thấy lòng mình hụt hẫng em lại úp mặt vào lòng bàn tay khóc như mưa, anh nói “anh xin lỗi” xin lỗi để làm gì nữa anh? Hay chỉ để an ủi em khi em bị bỏ rơi, hay đơn giản chỉ là nói vậy thôi.
Nhưng có 1 điều chắc chắn rằng em vẫn đứng 1 mình cô đơn trong cuộc sống tấp nập không phải vì em vẫn còn yêu anh như anh vẫn nghĩ, em cô đơn là vì cánh cửa tình yêu vẫn chưa mở với em thêm 1 lần nữa, nó chỉ vừa hé mở lại đóng sụp lại ngay trước mắt em không biết do tại em không mở lòng hay tại em chỉ phù hợp với bức tranh cô đơn 1 mình nữa, em buồn em đau lòng vì điều đó. Nhưng em muốn nói với anh rằng chắc chắn em sẽ lại yêu, yêu 1 người yêu em hơn anh và em sẽ hạnh phúc, vì vậy “anh hãy lo cho mái ấm của mình đừng quan tâm đến em nữa, chúng ta nên coi nhau như những người xa lạ”.
Anh Quick và chị Snow thân người ta nói “hết con đường này sẽ đến con đường khác, chia tay 1 người rồi mình sẽ gặp được 1 người khác tốt hơn, vậy còn em thì vẫn đi mãi 1 con đường cô đơn” em muốn viết những dòng này để gửi đến chính mình để an ủi chình mình, và có niềm tin để đối mặt với tất cả những khó khăn đang khiến em mệt mỏi.
le thanh ha says
Toi da nghe chuong trinh q&s lau lam roi, tu khi toi con la mot co be cap 2…Da bao nhieu nam troi qua, toi gio da 28, van ngoi nghe chuong trinh nay va van nguyen ven cam xuc nhu hoi toi con be…Co gi do dac biet lam, toi van tim thay minh giua bon be cv, cuoc song met moi…Cam on anh chi q&s nhieu…