Chào anh Quick và chị Snow!
Đến 11/4 này là tròn 4 tháng chúng em yêu nhau. Em gọi cô ấy là “kem” và cô ấy gọi em là “kẹo”. Bốn tháng, khoảng thời không lâu nhưng đủ để chúng em cảm nhận được tình yêu dành cho nhau. Cho chúng em trải qua những cung bậc khác nhau trong tình yêu. Trong thời gian đó, có những lúc tình yêu tưởng chừng tan vỡ thì lại có những ngọn lửa thắp lên. Sau đó chúng em càng hiểu nhau và yêu nhau hơn. Tưởng chừng sẽ không có gì có thể chia lìa được nhau. Nhưng không, cuộc sống vẫn luôn chứa đựng những điều ta không bao giờ ngờ tới và… chúng em đã chia tay…trong lặng lẽ.
Em muốn nhắn nhủ tới người ấy: “Kem àh! Dù đã chia tay chưa bao giờ anh quên em. Cứ trong vô thức, trong những khoảng lặng của cuộc sống anh lại gọi tên em, nghĩ về em. Anh muốn được bên cạnh em như ngày xưa. Đựợc đi cùng em về nhà. Được em chờ mỗi khi anh đi xa về. Được mắng em vì em đi ngủ muộn. Được về nhì trong những lần tranh luận vui với em. Được lo lắng vì bệnh đau đầu của em …
Đó là những gì hạnh phúc ngọt ngào nhất mà có lẽ anh sẽ không có lại được nữa. Dù không ở bên em nữa, nhưng trái tim anh vẫn hướng về em. Có 1 thứ hạnh phúc gọi là chia tay, và anh đã tin là có, là đúng. Chia tay nhau khi vẫn còn yêu nhau, còn hơn ở bên nhau để lúc nào cũng đau đớn đúng không em?
sutuhadong_238 says
có một thứ hạnh phúc gọi là chia tay ….