Cậu à, tôi xin lỗi. Tôi đã nhiều lần muốn nói với cậu câu đó nhưng chưa lần nào làm được, bởi tôi sợ. Sợ rằng khi cậu hỏi tôi xin lỗi cậu về chuyện gì thì tôi biết trả lời sao đây. Xin lỗi vì đã lảng tránh cậu, hay xin lỗi vì tôi đã thích cậu? Cậu thắc mắc sao dạo này gần đây tôi liên tục lảng tránh cậu. Cậu trách tôi đã thay đổi, rằng tôi không còn như xưa. Ừ, đúng vậy, tôi không còn như xưa nữa rồi, vì tôi đã thích cậu mà cậu lại dành tình cảm cho người con gái khác.
Khi chúng ta bên nhau, tôi cứ nghĩ mình là người đặc biệt đối với cậu, vì cậu chỉ quan tâm đến một mình tôi thôi. Nhưng từ khi cô ấy xuất hiện, cậu đã không còn là cậu của tôi nữa rồi. Tôi chỉ là một người đặc biệt với cậu, nhưng cô ấy là cả thế giới của cậu, trong khi ấy, cậu lại là cả thế giới của tôi. Nhiều lúc cậu bảo tôi sao sống khép kín và thu mình vậy? Tôi chỉ cười và không nói. Cậu không biết rằng, tôi không muốn quan tâm hay chia sẻ tình cảm cho bất kỳ điều gì khác ngoài cậu.
Từ khi biết cậu thích cô gái ấy, tôi không biết mình phải làm sao cho đúng nữa. Đứng trước mặt cậu nói rõ tình cảm của mình ư? Tiếp tục bên cậu với tư cách là bạn bè ư? Tôi đều không làm được. Tôi chỉ có thể chọn lựa trốn tránh mà thôi. Tôi không đủ vị tha, hy sinh để là người đi bên lặng thầm yêu cậu. Tôi lại quá nhiều tự trọng để không muốn tranh giành tình cảm của cậu với cô ấy.
Cậu à, hãy cho tôi thời gian nhé! Tôi muốn lấy lại thăng bằng, quên đi tình cảm dành cho cậu và tìm lại chính mình. Biết đâu, một lúc nào đó sau này, đứng trước cậu, tôi có thể tự tin và sảng khoái nói với cậu rằng “ngày xưa tôi từng thích cậu đấy, cậu không biết à?”
TrangHTT says
giống tình trạng hồi trc của mình