Nó chỉ nằm đâu đó sâu trong đáy lòng – Theoyeucau

Nó chỉ nằm đâu đó sâu trong đáy lòng

1.Love is Blue - Paul Mauriat

Vài ngày trước dọn nhà, tôi tìm thấy một chiếc băng cassette cũ đầy bụi bẩn và những vết xước trên vỏ. Cái cảm giác đầu tiên khi tôi bỏ chiếc băng ra khỏi vỏ hộp, đặt vào bàn tay thật lạ, bồi hồi, trào dâng…
Chiếc băng ghi tên tôi bằng bút dạ, nét chữ cồ cộ của trẻ em mới tập viết. Thật không thể tin được tôi còn giữ được nó, thậm chí ngay lúc đó tôi cũng không thể nhớ ra nổi nội dung của nó là gì !
Tôi vớ lấy cái khăn lau, vừa lau vừa thổi phù phù lớp bụi, vừa run run. Tôi nhớ đã vô cùng bực tức khi tiếng đầu tiên phát ra từ cái đài cát sét là tiếng rè rè. Cảm giác thất vọng như vừa tìm thấy một kỷ niệm để rồi chưa cảm nhận được gì thì nó đã vụt biến mất… Nhưng khi tiếng nhạc đầu tiên cất lên sau đó, vẫn hơi rè rè nhưng mang theo cái gì đó quen lắm, tôi như quên đi tất cả…
Đó là bản hòa tấu Love is blue mà tôi nhận ra của Paul Mauriat ! Tiếng piano và ghi ta cổ điển réo rắc , nhẹ nhàng, mang theo một cảm giác rất quen, quen lắm. Bỗng những hình ảnh thời thơ ấu của tôi ùa về. Hồi nhỏ tôi rất thích nghe nhạc, đặc biệt là nhạc hòa tấu của Paul Mauriat . Những bản tình ca nổi tiếng Love story, Delilah, được thổi vào một luồng khí cổ điển thật buồn và sâu lắng…
Khi lớn lên tôi không còn nghe nhạc của Paul nữa. Lúc đầu tôi thích nghe những bản Rock’n roll của The Beattles, những bản ballad của Scorpions, rồi tới những bản Thrash mạnh mẽ của Metalica, rồi quay cuồng trong chất Nu mới lạ của Linkin Park và Slipknot, thậm chí say cả thế giới âm u của Black.
Tôi dường như quên hẳn những bản hòa tấu ngày nào, chìm đắm trong thứ âm thanh ồn ả của Metal. Và rồi bây giờ ngồi đây. Bản nhạc vẫn du dương nhẹ nhàng như dòng nước chảy róc rách, vẫn đều đặn như dòng đời ngày ngày trôi. Trong mỗi chúng ta ai cũng có một khoảng lặng, nó nằm sâu đâu đó tận đáy lòng mình, bị những lo toan hàng ngày của cuộc sống hối hả lấp đi.
Chỉ khi gặp lại những kỷ niệm đẹp, những điều tưởng chừng bình dị nhưng lại có ý nghĩa sâu sắc với ta, nó mới trỗi dậy, mới ào ạt, vỡ tung và trào dâng mãnh liệt, khó tả. Love is blue đã đánh thức tôi và cho tôi cái cảm giác đó! Nó còn thoảng qua một cảm giác là lạ, kỳ kỳ: Tình yêu màu xanh – như tiêu đề của bản nhạc!
Tôi chưa yêu, cũng chưa đủ lớn để cảm nhận thế nào là tình yêu, nhưng tôi hiểu tình yêu đẹp và ấm áp lắm!... “Ta còn em, một màu xanh thời gian…từng chiều mái tóc em bay…chợt nhòa, chợt hiện…”, tôi nhớ đến lời của Trịnh Công Sơn…rồi bản nhạc kết thúc. Và bất chợt tôi nhớ đến bạn.
Tôi nhớ đến ngày xưa, trước khi bạn cùng gia đình chuyển đi sống ở một nơi khác, hai đứa nhóc vẫn chơi đùa và chẳng có suy nghĩ gì cả. Bẳng đi gần 8 năm. Tôi gặp lại bạn hết sức tình cờ, khi cả hai đứa đã lớn và nhiều đổi khác. Bạn vẫn thân mật với tôi, cũng cho tôi những cảm giác vừa lạ, vừa quen như khi tôi gặp lại Love is blue vậy!
Tôi mỉm cười nhận ra cuộc sống có khá nhiều điều thú vị, tuy không không phải hoàn toàn. Gần như ngay sau đó bạn lại rời khỏi tôi một lần nữa, đến một phương trời khác xa hơn…rất xa.
Ngày bạn đi, tôi ngắm nhìn bạn thật lâu, như mong muốn lưu giữ những hình ảnh của bạn trong trí óc, dù tôi biết rằng bạn đã có một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi rồi! Tôi không buồn.
Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn như nó phải thế, nhưng tôi tin rằng cái gì đã qua thì sẽ không hoàn toàn biến mất, không phủ phàng như dòng cát thời gian mà cũng không hiện hữu. Nó chỉ nằm đâu đó sâu trong đáy lòng, và chờ một ngày được thức dậy để trào dâng. Bạn có tin điều đó không ?
0 Comments

Leave a reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Gửi yêu cầu

Hãy gửi thông điệp yêu thương của bạn tới Cầu Vồng ngay hôm nay.

Sending

www.theoyeucau.com © 2003-2021. Được phát triển bới MrHói dựa trên nền tảng Wordpress. Hiển thị tốt nhất trên trình duyệt Google Chrome

Log in with your credentials

Forgot your details?