Tình yêu với Xuân Quỳnh, đó là “không khí” và “màu xanh lá cỏ” – là những điều như trong tầm tay với, không ở đâu xa mà cao cả và thiêng liêng như sự sống. Tình yêu ấy với chị, chỉ có được khi trái tim: “Làm sống lại những hồng cầu đã chết”, “Biết rút gần khoảng cách của yêu tin”…
Trời trở rét
Tác giả: Xuân Quỳnh
Trình bày: Rain
Sao không cài khuy áo lại anh
Trời lạnh đấy, hôm nay trời trở rét
Gió nhiều quá phòng trở nên chật hẹp
Bụi mù ngoài đường phố ít người qua
Em từ nhà đi tới ngã tư
Gặp đèn đỏ trước hàng đinh thứ nhất
Chờ sang đường đèn xanh vừa bật
Em lại quay về, thành phố mùa đông
Em đi qua hiệu sách ngoại văn
Cô bán sách ngồi trong quầy lặng lẽ
Sau tủ kính sách nằm yên tĩnh thế
Nào ai hay bão táp ở từng trang
Đến hay là nét mặt hồ Gươm
Vừa xanh đấy như lòng người dễ hiểu
Trời chuyển gió phải chăng hồ mềm yếu
Nên đổi thay rồi một sắc ưu tư
Chỉ vui là những quán hàng hoa
Rét nóng mặc, thế nào hoa cũng nở
Hoa mỉm cười giễu người qua phố
Đang giấu trong áo ấm niềm lo
Em lại thấy mình cũng thật vẩn vơ
Lại đi thương cây bàng trước cửa
Cây dù nhỏ, gió dù gió dữ
Hết mùa này cây lại lên xanh
Sao không cài khuy áo lại anh
Trời lạnh đấy, hôm nay trời trở rét…
wind_pinwheel says
– Anh kéo cổ áo lên kìa
– Để đấy đón gió
…
Anh nhớ giữ ấm cổ đừng đón gió nữa nhé
…
Tạm biệt
shinichikudo88 says
một vòng tay
kissyface_whambambam says
lạnh …. lạnh cả bàn tay… lạnh cả lòng dẫu rằng lun co 1 đống lửa lun có 1 bàn tay
nguyentuong.linh says
Nhớ mặc áo ấm nhe-
Trời rét rồi đó-
( Viết từ Vietnam).
nguyentuonglinh