Nhớ những chiều thứ bảy mưa rơi
Cư xá nhộn hành lang chật chội
Mỗi phòng con đầy căng tiếng nói
Cho nụ cười không tắt trên môi
Xin nhớ về chiều thứ bảy em ơi
Gốc nhãn cọc còi chứa bao điều không nói
Nhịp guốc cầu thang tan học về bước vội
Sân thượng chiều nào hóng gió từng đôi
Bữa ăn nào dạo khúc nhạc thìa môi
Năm bảy đứa cụng đầu qua quýt
Một mùa ong oi, một mùa giá rét
Trận ốm nào ta có bạn kề bên
Có lúc nào ta đã phải gọi tên
Từng đứa một để bắt đền nỗi nhớ
Trên giường tầng đứa bạn nào trăn trở
Nhận thư nhà khóc tựa trẻ thơ
Xin hãy nhớ về những năm tháng vô tư
Khi biết rằng yêu vẫn gọi người con trai là bạn
Xin hãy nhớ tiếng thở dài ngao ngán
Mỗi mùa thi mắc nạn mấy bài
Nhịp guốc cầu thang
Tiếng hát của ai
Đuổi trời khuya chạy dài ngọn gió
Để cho lòng bạn trai bỏ ngỏ
Lời yêu thương theo gió đến em rồi
Xin hãy chiều thứ bảy em ơi
Giấc ngủ nào đọng lời ru của mẹ
Trong mơ đứa bạn cười nắc nẻ
Nhóm vô tư thời trẻ cuộc đời
Xin hãy nhớ chiều cư xá chơi vơi
maruco_270108 says
:X , iu kưng :X :X :X
jimmatein says
Và rồi dòng đời sẽ cuốn mỗi đứa mỗi nơi, để rồi khi gặp lại sao như những người xa lạ, quen biết nhau trên thế giới bao la này ko dễ, nhưng sao vô tình để mất nhau