Người tự do nhất, cũng là cô đơn nhất – Theoyeucau

Người tự do nhất, cũng là cô đơn nhất

Tháng 8 đã sang rồi.Những ngày mưa bão cũng đến rồi. Sài Gòn chịu ảnh hưởng của bão, nhưng chỉ mưa, mưa và mưa thôi.Nếu như là năm trước, sẽ lo lắng mà gọi ra Hà Nội, xem thử tình hình thế nào. Giờ ngoài gọi cho gia đình, chẳng còn mối quan tâm nào khác. Tháng 8 này vẫn ra Hà Nội, nhưng là ở một tâm thế khác, một tư tưởng khác. Ra không phải để hàn gắn vết thương của những lời nói hay hiểu lầm, lần này ra, giống như mùa hè 2009, là cho bạn bè và người thân.

Sài Gòn tháng 8 đây sao?

Tôi chưa đủ lớn, đủ trải nghiệm để nhìn những khó khăn ùa đến một cách thản nhiên. Người ngoài thì luôn có cách nhìn bình tĩnh hơn. Anh bạn tôi có nói: CON GÁI KHÔNG CẦN PHƯƠNG ÁN GIẢI QUYẾT, CON GÁI CẦN SỰ ĐỒNG THUẬN. Nghĩa là gì, nếu cô gái ấy đang có rắc rối, hãy nghe cô ấy nói, và chỉ nghe thôi, đừng đưa ra giải pháp, hay lời khuyên. Tôi chính xác là vậy. Người ta sẽ mãi mãi cô đơn trong chính con người của mình. Cho dù sau này có bạn đời đi chăng nữa, sự cô đơn cũng do chính mình tạo ra. Mãi mãi không bao giờ hết cảm giác người ta chẳng hiểu mình muốn gì, mình đang nói gì, mình cần nhất điều gì? Và thế là lại cô đơn!

Càng lớn, quyển sách mang tên quá khứ càng dày ra. Quá khứ chỉ là kỉ niệm. Có những kỉ niệm như cứa nát con tim ta. Con người thường có khuynh hướng nhớ rất lâu và rõ ràng những nỗi đau. Những nỗ đau là những vết sẹo. Vết sẹo sẽ mãi in hằn trong tâm trí ta để mỗi khi trái gió trở trời thì lòng ta lại đau nhói. Bởi thế, càng sống trong quá khứ, con người càng cảm thấy mình lạc lõng.

Tôi từng gây tổn thương cho người tôi yêu, vì họ không bao giờ biết cách khiến tôi ngừng khóc, ngừng trở nên điên rồ, hay dùng đúng từ là khùng khi có chuyện. Sau cùng, chán, họ để tôi tự khóc rồi tự nín, tự đi rồi tự quay về. Tôi cũng chẳng nhớ bao nhiêu lần tôi bỏ đi bộ lang thang ở Hà Nội, để rồi con người ấy vẫn tìm ra đich xác tôi ở đâu, cho dù tôi có giận bao nhiêu, cuối cùng vẫn phải lên xe về nhà. Tôi cũng nhớ bao lần sau khi nghe xong lời khuyên của ai đó, tôi vs họ lại cãi nhau vì quan điểm trái ngược. Tôi luôn thích tự do, thích là gió, nhưng tôi chợt hiểu rằng, người tự do nhất, lại cũng chính là người cô đơn nhất, vì chẳng ai bên cạnh gió cả đời!

Phụ nữ tuổi 24, qua 2 con giáp, là sự trưởng thành và chín chắn hơn hay sao? Có một nhà hiền triết từng nói, phụ nữ họ chỉ trẻ con với những người yêu thương họ. Có đúng hay không? Bảo là lớn rồi, chắc chắn là không đúng. Nhưng ngoài 2 người đó, cũng chưa có ai dám nói với mình câu: Sao em trẻ con thế? Mà ai cũng phải nhận xét mình quá già dặn so với tuổi của mình. Tôi bắt đầu học đàn lại sau lần đầu tiên đụng vào cây đàn cách đây 18 năm. Ông nội vs cây Mandolin nổi tiếng tuyệt nhiên không cho con cháu gái đụng đến bất cứ thể loại đàn nào vì những ngón tay tím bầm. Tôi lại nhớ về những bản nhạc cổ điển anh từng chơi, mải miết trong những dòng nhạc đó của anh, quên tiệt những thứ bên cạnh. Tôi từng muốn chạm vào cái thế giới hư vô đó của anh, nhưng lạnh buốt.

Một mình không phải là cô đơn! Tại sao cứ nhầm Alone vs Lonely vậy?

0 Comments

Leave a reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Gửi yêu cầu

Hãy gửi thông điệp yêu thương của bạn tới Cầu Vồng ngay hôm nay.

Sending

www.theoyeucau.com © 2003-2018. Được phát triển bới MrHói dựa trên nền tảng Wordpress. Hiển thị tốt nhất trên trình duyệt Google Chrome

Log in with your credentials

Forgot your details?