I wonder how I ever made it through the day
How did I settle for a world in shades of gray?
When you go in circles all the scenery looks the same
And you don’t know how
And I looked into your eyes
With the world stretched out in front of me and I realized
I never lived before your love
I never felt before your touch
I never needed anyone to make me feel alive
But then again, I wasn’t really living
I never lived before your love
I wanted more than just an ordinary life
All of my dreams seemed like castles in the sky
I stand before you when my heart was in your hands
And I don’t know how
I survived without your kiss
‘Cause you’ve given me a reason to exist
I never lived before your love
I never felt before your touch
I never needed anyone to make me feel alive
But then again, I wasn’t really living
I never lived
I never lived before your love
I never lived before your love
And I don’t know why
Why the sun decides to shine
But you breathed your love into me just in time
I never lived before your love
I never felt before your touch
I never needed anyone to make me feel alive
But then again, I wasn’t really living
I never lived
I never lived before your love
soledadhop says
Ta đến với nhau như thể cơn mưa chớm hạ. Cơn mưa giông mát lạnh một ngày đầy nắng ồ ạt kéo đến. Ta vội vàng chạy vào nhau và những tiếng cười trong trẻo. Nắng tắt, mưa xanh xao những niềm vui.Mưa ru những lời yêu thương ngập con đường nhỏ. Mưa ngừng, ta vội vàng đi về phía không nhau…Chỉ còn những vệt lấp loáng nước, trong mắt em, trong tim anh và nắng lên làm khô tất cả…
Và em những tưởng nắng lên làm khô tất cả. Và em những tuởng đã có những ngày như thế. Và em những tưởng đã cạn những nỗi nhớ mong rồi đấy chứ ! . Và em ngu ngơ tự khép lai những yêu thương trong trái tim chật hẹp. Em đâu biết một phần trong em vẫn luôn yêu anh…
Một phần trong em nhớ anh quay quắt. Một phần trong em vẫn luôn âm thầm gọi tên anh. Một phần trong em tìm anh trong những cơn mơ. Một phần trong em day dứt khôn nguôi. Một phần trong em vẫn yêu anh như ngày nào. Một phần nhỏ nhoi lặng lẽ trong em lúc dửng dưng, lúc cồn cào sóng sánh. Một phần trong em vẫn luôn hy vọng những điều không thể. Một phần trong em lại dai dẳng những nỗi đau xưa cũ.
Và như thế đấy anh. Em chông chênh giữa hai đầu quên – nhớ. Em đối diện với chính em. Với những cảm xúc tưởng đã khóa chặt mỗi lúc mưa xuống, mỗi lúc đêm về. Em vỗ về trái tim nhỏ bé bằng những lạnh lùng, thờ ơ, để rồi nghe một phần trong em khao khát yêu thương, một phần trong em như một đứa trẻ ngỗ nghịch, hiếu thắng.
Phố về đêm, tĩnh lặng. Em soi mình trong những ký ức về anh…
—————–
Ngồi lắng nghe những dòng tâm sự trên, mình ngỡ rằng người viết lên nó chính là …mình. Đồng cảm đến lạ….
lambang211 says
…3m chông chênh giữa hai đầu quên-nhớ….