Rows of houses, all bearing down on me
I can feel their blue hands touching me
All these things into position
All these things we’ll one day swallow whole
And fade out again and fade out
This machine will, will not communicate
These thoughts and the strain I am under
Be a world child, form a circle
Before we all go under
And fade out again and fade out again
Cracked eggs, dead birds
Scream as they fight for life
I can feel death, can see its beady eyes
All these things into position
All these things we’ll one day swallow whole
And fade out again and fade out again
Immerse your soul in love
IMMERSE YOUR SOUL IN LOVE
haiaulacloai says
Dzạ, cho em xin điạ chỉ blog cuả bạn ấy đc ko ạ?Bài thơ rất hay, bài hát rất bùn, cộng lại ra hảo hảo! ^ ^
baoan85 says
“Khi Hà Nội heo mây chạm đầu góc phố
Ta lãng du mình ru giấc ngủ vừa
Ta ngơ ngác rằng mình ngơ ngác nhớ
Mùi hoa sữa chín rực tiễn thu đi
Cái se lạnh làm ta thổn thức
Mùi hương ấy sao mà sâu, mà hư hao, mà thực
Ta cũng vội vàng giấu những yêu thương vào tóc
Đêm chợt nhớ ai lặng lẽ sáng đèn dài
Lặng lẽ ngắm phố gầy, lặng lẽ ru mình trong cái lạnh đầu đông
Ta nhẹ nhàng ra khỏi cuộc đời của ai
Để người gọi ta là ” trốn chạy”
Ta đâu hiểu nổi mình nên ai hiểu nổi ta
Ta gieo yêu thương lên 1 kiếp người
Rồi lặng lẽ nghi ngờ khi người ta bảo nhớ
Ta về chốn bình yên, là ánh mắt nghiêm khắc của cha, là nụ cười âu lo của mẹ, là yêu thương ấm áp từ tim
Ta trở về nguyên vẹn bên tình yêu của mình
Bên những giận hờn trách cứ vu vơ
Bên những ẩm ương làm đau lòng kẻ lạ
Có hay chăng ta vẫn khóc cười ngạo nghễ giữa thế gian”