Đã đến lúc nói lời chia tay – Theoyeucau

Đã đến lúc nói lời chia tay

Sydney airport, ngày 06 tháng 12 năm 2010.

Những ngày lang thang một mình ở Sydney, tôi cảm thấy mình cô đơn hết sức. Không, đúng hơn là tôi đã luôn cô đơn như vậy trong suốt hơn 20 năm qua.

Những tâm tư tình cảm trong lòng giống như một ly nước lọc, trong vắt, tràn đầy, nhưng thật buồn, không có ai cạn cùng ly nước này.

Trời Sydney không xanh và trong như ở Canberra. Những cơn mưa xuân rả rich khiến Sydney hiện ra trong lần ghé thăm thứ hai của tôi thật buồn và u ám, khác hẳn với lần đầu cách đây gần nửa năm.

Chiều muộn, trở về nhà một người bạn trên chuyến tàu đông đúc, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy những đám cây cỏ mọc bừa bộn bên đường, những đường ray tàu cũ kỹ hay những hàng dài người nối tiếp nhau hối hả và lầm lũi leo lên một cỗ máy sắt thép sáng loáng, gương mặt mang những nét ưu tư khác nhau, tôi cảm thấy rất mệt mỏi.

Tôi nhìn lại mình. Biết đâu đấy, một ai đó khi nhìn thấy tôi, một cô gái Châu Á trẻ tuổi, gương mặt thẫn thờ đang quan sát mọi thứ với một đôi mắt nhẫn nhịn, sẽ lại nảy ra những ý nghĩ kỳ quặc hoặc nảy ra một thứ thương cảm nào đó cũng nên. Cũng giống như cách tôi nhìn họ vậy.

Thật sự, có rất nhiều điều để nói về những ngày vừa qua, về cơn mưa cuối cùng ở Canberra, về một Sydney với bầu-trời-không-xanh-và-trong, về tàu điện, về cuộc sống ở những người Việt Nam nơi đây, về những ngày đi bộ một mình giữa các đại lộ đông người hay về những giây phút cảm thấy mình rất mạnh mẽ và cô độc cũng như những khoảnh khắc trong lòng muốn ứa nước mắt, nhưng tạm thời thật sự không biết bắt đầu từ đâu. Khúc ca đó vẫn còn đọng trên môi, trái tim này vẫn còn chưa tìm được bình yên, thì không thể, không thể diễn tả những điều này một cách rõ ràng được.

Nhiều khi, tưởng mình đã bước qua hẳn ngưỡng cửa của một cô gái viển vông và nông nổi, có thể đứng từ xa mà cười xòa trước những điều bồng bột. Để rồi, một ngày chợt nhận ra, bản thân vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi những dại dột và ảo tưởng đấy.

Những cơn sốt vẫn thỉnh thoảng tìm đến, cho dù không thường xuyên, nhưng chúng vẫn đến và vẫn có thể kéo Cô Gái Tháng Bảy vào những cơn mộng mị ngắn. Nhưng cho dù mộng mị có đáng sợ thế nào thì cô gái ấy vẫn không hề lo lắng, chỉ thỉnh thoảng hoang mang đôi chút mà thôi.

Còn nhớ, mỗi khi Sẻ Nhỏ nói với tôi: “Hãy dũng cảm lên, cậu nhé!” là tôi lại mỉm cười và đáp lại bạn rằng: “Đừng lo, tớ vẫn luôn như thế mà…”. Vậy mà, khi đêm đến, cô gái đã dõng dạc nói những lời này rất muốn gửi đi một tin nhắn, hay gọi điện cho một ai đó để nói rằng: “Tớ sợ lắm, thật đấy.”, nhưng rồi lại thôi.

Những nỗi sợ ấy giống như một quyển sách nhỏ, mở ra rồi gập lại, cứ thế bỏ vào chiếc vali mang theo bên mình. Chúng không mất đi, mà đang nằm yên ắng, gọn gẽ trong hành lý mang theo, bất cứ khi nào cũng có thể mở ra và nhìn thấy chúng.

Sớm nay, trở dậy rất sớm, bắt hai chuyến tàu đến sân bay Sydney, sau đó ngồi mở bánh mì kẹp mua trên đường đi ra ăn, bên cạnh là chai nước mua ở một cửa hàng tạp hóa bên trong sân bay, đeo tai nghe và để itouch ở chế độ shuffle, bỗng nhiên bài hát Time To Say Goodbye vang lên.

Với tôi, đó thật sự là một khoảnh khắc rất xúc động. Tôi biết mình có thể rớt nước mắt bất cứ khi nào những âm thanh tuyệt đẹp đấy vang lên.

Ngồi một mình ở sân bay, lặng lẽ gặm bánh mì kẹp ở một góc khuất yên tĩnh và nghe Time To Say Goodbye, cũng xứng đáng để rớt nước mắt, phải không?

Chỉ có điều, cô gái ấy đã không khóc một giọt nước mắt nào cả, chỉ lặng thinh mà thôi, mà thôi.

0 Comments

Leave a reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Gửi yêu cầu

Hãy gửi thông điệp yêu thương của bạn tới Cầu Vồng ngay hôm nay.

Sending

www.theoyeucau.com © 2003-2019. Được phát triển bới MrHói dựa trên nền tảng Wordpress. Hiển thị tốt nhất trên trình duyệt Google Chrome

Log in with your credentials

Forgot your details?