Cha và Con – Theoyeucau

Cha và Con

…Nói đến tình mẹ, ta nghĩ ngay tới tình thương ngọt ngào, gần gũi, thân quen, những cử chỉ âu yếm, vỗ về, nâng niu, bao bọc, nhẹ nhàng và trìu mến … đem đến cho ta một cảm giác êm mát, dịu hiền, một suối nguồn hạnh phúc. Tình mẹ là thế, còn tình cha thì sao? Cha không thể hiện bằng tình thương ngọt ngào giống mẹ. Tình cha vừa thâm trầm, lắng đọng, vừa nghiêm khắc, nhưng thấy sao vẫn dạt dào, dịu ngọt….

Vườn Thơ số 08/2013 | Thực hiện : Thợ Vườn | Kịch bản: Tatto

Các bài thơ được sử dụng trong chương trình:

Track01: Viết cho con mùa xuân thứ nhất – Bằng Việt | Trình bày: LeO

Track02: Những cánh buồm – Hoàng Trung Thông | Trình bày: Nunu

Track03: Nói vói con – Y Phương | Trình bày: Mr.Danko

Track04: Chân dung – Hoàng Trần Cương | Trình bày: LeO

Track05: Dặn con – Trần Nhuận Minh | Trình bày: Danko

Track06: Thư gửi thầy mẹ – Nguyễn Bính | Trình bày: Bottsparrow

 

Tags:

1.Viết cho con mùa Xuân thứ nhất

"...Nói đến tình mẹ, ta nghĩ ngay tới tình thương ngọt ngào, gần gũi, thân quen, những cử chỉ âu yếm, vỗ về, nâng niu, bao bọc, nhẹ nhàng và trìu mến … đem đến cho ta một cảm giác êm mát, dịu hiền, một suối nguồn hạnh phúc. Tình mẹ là thế, còn tình cha thì sao? Cha không thể hiện bằng tình thương ngọt ngào giống mẹ. Tình cha vừa thâm trầm, lắng đọng, vừa nghiêm khắc, nhưng thấy sao vẫn dạt dào, dịu ngọt..."

Viết cho con mùa xuân thứ nhất
Tác giả: Bằng Việt
Trình bày: LeO

Những mái ngói thẫm màu ủ một chút hồn xưa
Con sinh ra – ấm áp tự bao giờ!
Con chưa hay gì đâu… Xuân đã tràn khắp ngả
Thành phố mở oà cho con tất cả
Mọi ngả đường lên một tuổi cùng con.
Lên một tuổi Tháp Rùa. Lên một tuổi Hồ Gươm
Một tuổi cả ráng mây vàng rồng nổi,
Bao voi đá tượng đồng nhìn con, đều một tuổi
Thành phố của đời cha, nay lại thuộc đời con.
Sông Hồng dâng. Màu đất bãi như son
Phù sa đỏ thấm trong hồn thành phố
Dấu giặc tan đi, tàn theo cỏ úa
Ngô khoai lên, và lúa trỗ xanh ngời.
Những con đê, mòn công sức đắp bồi
Bao bọc hết từng đền đài lịch sử
Năm con sinh, hai tháng ròng lũ đổ
Chẳng chỗ xoáy nào lở tới mình con!…
Thành phố bao lần bão đạn mưa bom
Sao con gặp mặt người âu yếm thế!
Các cô chú chẳng mấy ai còn trẻ
Ánh tinh hoa trong mắt thật không ngờ…
Cha dẫn con qua đường đá ngoại ô
Lối cha mẹ vẫn đi về sớm tối
Nghe tiếng búa quai rền, tiếng thoi bay giữa sợi
Giàn giáo dựng ban mai, lò bánh toả ban chiều
(Những âm sắc chuyên cần của cuộc đời vất vả
Cho mỗi ngày con hạnh phúc bao nhiêu!)
Con hãy quen và con hãy yêu
Mỗi góc phố, mỗi căn nhà chật hẹp
Những căn gác, cầu thang lên cót két
Những vỉa hè gạch cũ, guốc khua vang
Nơi thiên tài nhân dân từng lớn lên ở đó
Cho mắt con đầy ánh sáng Việt Nam!
Thành phố suốt đời con qua chẳng hết
Chưa phải rộng mênh mông, mà sâu đến không cùng.
Con đi giữa mọi sắc mầu bất diệt
Sao nhẹ nhàng, thành phố cứ lâng lâng!
Con lớn lên. Đời sẽ rộng dài hơn
Sẽ sung sướng hơn thời lên một tuổi…
Nhưng có thể có gì so sánh nổi
Với mọi điều cha đang ước cho con?
1972
(theo Thơ Bằng Việt – NXB Văn Học, 2003)

2.Những cánh Buồm

"...Với người cha, những hiểu biết về chân trời xa chỉ dừng lại trong nhận thức. Nhưng với con, sự nhận thức giờ đây đã hóa thành ước mơ, hoài bão lớn. Và cánh buồm trắng sẽ giúp con thực hiện những điều cha chưa làm được. Đó là một cảm giác phức tạp, khi ta cùng lúc đặt mình ở vị trí của cha lẫn con. .."

Những cánh buồm
Tác giả: Hoàng Trung Thông
Trình bày: Nunu

Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch,
Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng
Nghe con bước, lòng vui phơi phới.
Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
“Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời,
Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?”
Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
“Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa,
Sẽ có cây, có cửa, có nhà
Vẫn là đất nước của ta
Ở nơi đó cha chưa hề đi đến.”
Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:
“Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé,
Để con đi!”
Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm
Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.

3.Nói với con

"..Niềm tự hào của người cha ngời sáng. Cha tự hào về sự hiên ngang , bất khuất của "người đồng mình". Dù khó khăn,gian lao, dù nghèo đói, cực khổ nhưng vẫn không nhụt chí, vẫn nuôi chí lớn xây dựng quê hương, dân tộc. .."

Nói với con
Tác giả : Y Phương
Trình bày: Mr.Danko

Chân phải bước tới cha
Chân trái bước tới mẹ
Một bước chạm tiếng nói
Hai bước tới tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời.


Người đồng mình thương lắm con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đá gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc
Người đồng mình thô sơ da thịt
Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con
Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương
Còn quê hương thì làm phong tục
Con ơi tuy thô sơ da thịt
Lên đường
Không bao giờ nhỏ bé được
Nghe con.
(Y Phương, trong Thơ Việt Nam 1945-1985)

4.Chân dung

"...Mái tóc trắng ngần mưa nắng, gót chân mòn đi theo bước thời gian, lời nguyền sông Lam hay lời nguyền từ xa xưa đưa cha thảnh thơi về với biến, cha giờ còn lại trong giấc mơ con, trong những sáng mai thức dậy nhìn đám cỏ xanh mà lòng ngơ ngác, rồi tất cả như những mũi dao, mũi mác xuyên thấm cả tâm hồn con. Mong một ngày được tìm lại bầu trời, tìm lại cha trong cuộc đời hối hả mưa sinh"

Chân dung
Tác giả: Hoàng Trần Cương
Trình bày: LeO
Cha tôi
Huyết thống tổ tiên trích ngang bản mặt
Trán rộng cộm nỗi đau
Rụa ràn cơn sóng đất
Thấm vào đêm
Thấu cả sang ngày
Cha tôi
Mắt vẫn cười
Buồn vui trúng trật
Con cháu sum vầy
Bếp chật
Khói phân vân
Cha tôi
Ém nắng mưa lên vạt tóc trắng ngần
Xói lở gót chân trần
Mỏng dần lá lúa
Sông Lam thẳm lời nguyền
Thảnh thơi về biển
Cha tôi
Bây giờ nhòa vào miền những giấc mơ
Mỗi ban mai cỏ lại xanh ngơ ngác
Gió vót đọt tranh lia ngàn mũi mác
Chọc qua vỉa đá
Tìm trời…

10/10/1998

5.Dặn con

"..Mẹ là người chăm sóc ta từ khi lọt lòng tới lúc trưởng thành, cha là người dạy dỗ ta những điều hay lẽ phải trong cuộc sống, cho ta thêm những kiến thức và sự hiểu biết. Việc dạy con đôi khi chỉ đơn giản là những lời dặn dò. ."

Dặn con
Tác giả: Trần Nhuận Minh
Trình bày: Danko

Chẳng ai muốn làm hành khất
Tội trời đày ở nhân gian
Con không được cười giễu họ
Dù họ hôi hám úa tàn
Nhà mình sát đường, họ đến
Có cho thì có là bao
Con không bao giờ được hỏi
Quê hương họ ở nơi nào
Con chó nhà mình rất hư
Cứ thấy ăn mày là cắn
Con phải răn dạy nó đi
Nếu không thì con đem bán
Mình tạm gọi là no ấm
Ai biết cơ trời vần xoay
Lòng tốt gửi vào thiên hạ
Biết đâu nuôi bố sau này…

6.Thư gửi thầy mẹ

Có người đã từng nói rằng : Nếu mẹ là mặt đất ôm ấp đàn con, thì cha sẽ là bầu trời trong xanh cho con vươn mình trong nắng ấm. Cha lo lắng cho con từng miếng ăn giấc ngủ, chăm sóc con lúc nóng lạnh ấm đầu, dạy dỗ con từ lúc bập bẹ ê a cho đến ngày khôn lớn trưởng thành, cha vẫn mãi lo cho con đến hơi tàn tắt lịm, cả đời cha cặm cụi lao nhọc chỉ vì hạnh phúc của đàn con thân yêu. Cha cùng với mẹ, mãi là hai người quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi con người ...

Thư gửi thầy mẹ
Tác giả: Nguyễn Bính
Trình bày: Bottsparrow

Ai về làng cũ hôm nay,
Thư này, đưa hộ cho thầy mẹ tôi.
Con đi mười mấy năm trời
Một thân bé bỏng, nửa đời gió sương:
Thầy đừng nhớ, mẹ đừng thương
Cầm như đồng kẽm ngang đường bỏ rơi!
Thầy mẹ ơi! Thầy mẹ ơi,
Tiếc công thầy mẹ đẻ người con hư!
Con đi năm ấy tháng tư
Lúa chiêm xấp xỉ, giỗ từ tháng ba.
Con đi quạnh cửa, quạnh nhà
Cha già đập lúa, mẹ già rũ rơm.
Cha giã gạo, mẹ thổi cơm
Có con, con vắng, ai làm thay cho?
Con dan díu nợ giang hồ
Một mai những tưởng cơ đồ làm nên.
Ai ngờ ngày tháng lưu niên
Đã không gọi chút báo đền dưỡng sinh,
Lại mang ân ái vào mình
Cái yêu làm tội, làm tình cái thân.
Bó tay như kẻ hàng thần
Chán chường như lũ tàn quân lìa thành.
Mẹ cha thì nhớ thương mình
Mình đi thương nhớ người tình xa xôi…
Ở thư này, thầy mẹ ơi!
Nhận cho con lấy vài lời kính thăm
Xin thầy mẹ cứ yên tâm
Đừng thương nhớ, một vài năm, con về.
Thầy ơi, đừng chặt vườn chè
Mẹ ơi đừng bán cây lê con trồng…
Nhớ thương thầy mẹ khôn cùng
Lạy thầy, lạy mẹ thấu lòng cho con…
0 Comments

Leave a reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Gửi yêu cầu

Hãy gửi thông điệp yêu thương của bạn tới Cầu Vồng ngay hôm nay.

Sending

www.theoyeucau.com © 2003-2021. Được phát triển bới MrHói dựa trên nền tảng Wordpress. Hiển thị tốt nhất trên trình duyệt Google Chrome

Log in with your credentials

Forgot your details?