Tôi là một kiểm toán viên và người yêu tôi là một kỹ sư điện sắp ra trường. Tôi quen em vì một bài viết của em trên một trang web, bài viết thật giàu xúc cảm, khiến tôi không thể tưởng tượng được người viết nó là 1 kỹ sư điện.
Tôi gặp em vào một buổi chiều nhạt nắng bên bờ hồ, giữa dòng người, tôi nhận ra em, người con gái đang nhìn tôi và cười, một nụ cười mà có lẽ cả đời tôi sẽ không quên. Vậy mà câu đầu tiên em nói với tôi “Tớ nhận ra cậu rồi nhé, trông cậu ngố quá” làm tôi bật cười và ngường ngượng vì em chê tôi ngố.
Người yêu tôi là một kỹ sư điện nên có nhiều thứ em có sở thích khác những người khác, hai mấy tuổi rồi, mà chỉ coi hoạt hình, không chịu coi phim, khiến mỗi lần đi ra rạp tôi lại vất vả đứng xếp hàng để tranh vé rồi ngồi xem với bọn nhóc con, mà tôi sẵn tính không thích trẻ con. À đấy, nhắc mới nhớ, nàng rất thích trẻ con nữa mới chết tôi chứ, chưa kể tính nàng cũng rất chi là trẻ con, vậy mà sao tôi cứ chết mê, chết mệt nàng mới ngố chứ. Hazi. Cơ mà cũng xứng đáng, nếu nàng mà suốt ngày kể về mấy anh chàng đẹp trai bên xứ kim chi như những cô nàng khác, chắc tôi điên lên mất. Nghĩ đến đây tôi thấy mình hạnh phúc, vì chỉ bị đem so sánh với mấy nhân vật hoạt hình xanh lè, to uỳnh trong tưởng tượng của mấy ngài đạo diễn của Disney. He he.
Nàng thay vì nói về những bộ cánh thời trang, những anh chàng hotboy nào đó thì nàng lại hay nói về những kiến thức chuyên ngành của nàng, nào là điện hệ thống, nào là ngôn ngữ của máy tính, nào là động cơ, nào là hì hụi là bảng quảng cáo mấy cái đèn sáng nhấp nháy ý, nàng gọi là gì nhỉ? À bảng quảng cáo Led nàng hỏi tôi điện nhà tôi đấu mấy dây? Híc, ôi trời, trong khi một thằng con trai như tôi chả biết gì về điện, về máy móc, nàng nói, rồi thấy tôi nhăn mặt, nàng lại cười khanh khách. Đến ngay cả ngày Noel tôi cũng bị cho ra rìa, vì nàng cùng mấy cậu bạn đi bán sản phẩm là những cái đèn Led nháy hình trái tim mà nàng đêm ngày làm.
Nhắc tới những những cậu bạn nàng là tôi lại bức xúc, 1 bức xúc không thể nói lên lời cho những thằng như tôi, trót yêu con gái kỹ thuật. Chả là, lúc nào vây quanh nàng, không phải 1 mà là rất nhiều hotboy, ôi thôi, đẹp xấu, cao thấp, gầy béo đủ cả, vì lớp nàng toàn là con trai, nên nàng cứ gọi là nổi bần bật. Đi đâu cũng độ chục hotboy hộ tống, thế mà chả hiểu sơ suất nào đó khiến nàng lọt vào tay tôi, tôi tự hào vì vụ này ra mặt.
Nàng là một kỹ sư điện nhưng lại thích vẽ và viết văn, những trang viết của nàng thì người đọc cứ ngỡ đó là một nàng văn nào đó, hiền lành và mộc mạc, ai có thể nghĩ rằng đó là 1 cô gái cầm cờ lê, trong nhà thì đủ loại tô vít, linh kiện điện, mà có cả máy hàn nữa khiến tôi rất đỗi ngạc nhiên. Ngạc nhiên cả về vốn kiến thức rộng lớn của nàng, tôi, một kiểm toán viên với nghiệp vụ chuyên ngành không hề tệ, những năm học đại học không đứng nhất lớp thì chí ít cũng là 1 lớp phó học tập, vậy mà ngồi cạnh nàng tôi sắp trở thành 1 tên ngố, nếu không tìm cách học hỏi thêm.
Nàng trẻ con, hay đùa hay trêu chọc mọi người khiến tôi cũng nhiều phen điêu đứng vì những câu đùa của nàng, nhưng chỉ cần nàng nhoẻn miệng cười, là tất cả mọi tức giận, buồn phiền, mệt mỏi trong tôi vỡ như 1 quả bong bóng. Nụ cười với chiếc răng khểnh của nàng khiến bao chàng trai điêu đứng, trong đó có cả tôi. Có lần có nàng kể có 1 người đi bộ đối diện, không hiểu có phải do nhìn nàng không mà đầu va vào cột đèn chiếu sáng, tôi cũng thông cảm cho hắn, vì chính tôi cũng có cảm giác sét đánh nhoằng nhoằng trên đầu khi lần đầu nhìn thấy nàng, và lúc đó nàng cười.
Nói về nàng thế này có lẽ tôi mất cả ngày thôi. Nên xin chốt hạ ở đây, và rất muốn nói với nàng rằng: dù nhiều lúc em làm anh mất ăn mất ngủ, dù nhiều lúc em làm tôi thành người mất hồn, cả ngày không làm được việc gì, nhưng tôi vẫn muốn nói rằng: “Tôi yêu em, tôi yêu em nhiều lắm, em ra trường mình cưới nhau nhé, anh mót lấy em lắm rồi”!
superman says
bạn nói thế làm tôi cũng thấy thích bạn gái bạn rồi đó hix :-ss