Ngày xửa ngày xưa khi mặt đất chưa có biển xanh, thần Tình yêu bấy giờ là một trong những vị thần cai quản cõi đời. Thần tặng cho tâm hồn mỗi con người thứ quý giá nhất đó là viên ngọc tình yêu. Khi con người đánh rơi viên ngọc của mình, nó sẽ tan thành trăm nghìn mảnh. Và mỗi mảnh sẽ hóa thành một giọt nước mắt mang hương vị của nỗi đau. Những giọt nước mắt ấy không mất đi mà được thần tình yêu giữ lại để làm nên những viên ngọc khác. Biển từ đó ra đời…
“Ngày xưa, biển không có cát như bây giờ
Ngày xưa, biển không có sóng vỗ bờ …
Biển ngây thơ, và biển không như bây giờ …”
Bài hát: Thuyền và Biển
Nhạc: Phan Huỳnh Điểu
Thơ: Xuân Quỳnh
Ca sỹ: Quang Lý
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió
Nếu phải cách xa em,
Anh chỉ còn bão tố
Nếu phải cách xa em,
Anh chỉ còn… bão tố…!
little gecko says
hớ hớ
greenforest says
Bác Quang Lý hát hay qua…clap clạp
mto says
mô là kết nhất bài thơ tình cuối mùa thu ấy ;))
ericnguyen707 says
mình yêu thơ Xuân Quỳnh lắm!
small swallow says
Mình thích vườn thơ lần này 😉 Cách phối nhạc nền và bài hát rất tuyêt. Các bài thơ được lựa chọn cũng rất hay và phù hơp. Chỉ có đôi chỗ nhạc nền hơi to so với giọng đọc thôi 😀
Vườn thơ tiếp tục nhé, thỉnh thoảng mình lại ghé thăm 😉
maruco_270108 says
Chtr lần này bài nào mình cũng thích á … thích “Sóng” vì trót yêu mất giọng đọc Thu Thủy, thích câu chuyện tình yêu của Quỳnh và Vũ trong “Thuyền và Biển”, thích cái kết được viết lại cho bi kịch tình đầu của Sóng trong “Chuyện Cổ tích Biển và Sóng”-những người yêu nhau sẽ trở về bên nhau.
… ngày thứ 4 onair vẫn trụ được trên toplisten :X … Thợ Vườn cố lên !
gaubeob102 says
ui lâu lắm rồi ko được nghe bài này hay như vậy, thuyền và biển thật lãng mạn …