Thư của sao băng ở Thanh Hóa, em là một cô bé sắp trộn 18 tuổi, trong mắt mọi người em đa cảm và lãng mạn, có lẽ bởi em thường thích những gì mà người khác cho là vớ vẩn. Em thích bầu trời sau cơn mưa, thích thả hồn mình theo những hàng cây chút lá vào mùa thu, nhưng điều làm em thích thú nhất vẫn là ngồi dưới một bầu trời đầy sao, khi đó em có cảm giác mình là ngôi sao, trong hàng triệu vì sao đang lặng lẽ tỏa sáng. Thế còn Snow, hình như đã có đôi lần quýt nghe thấy Snow nói là cũng thích ngắm bầu trời về đêm, và Snow cũng hay ví mình như một ngôi sao nào đó. Đúng, nhưng tôi thì không thích ngắm sao vào những đêm trời đẹp. Trời không đẹp thì lấy đầu ra sao? Vẫn có chứ, những đêm đó trời chỉ lát đát một vài ngôi sao thôi và mình là một trong số những ngôi sao hiểm hoi đó, thế mới đã. Chỉ là một trong cả triệu ngôi sao thì quá tầm thường. À, ra vậy, Snow thích chơi nổi, thế sao Snow không ví mình như mặt trăng đi, tha hồ yên tâm của độc. Như mặt trăng là vệ tinh, là nô lệ của trái đất, mà trái đất thì có cả tỷ người trong đó có quýt, thế nên là đây không thích nhá. Phức tạp, rõ là đàn bà quay trở lại với bức thư của sao băng, bạn viết. Trước đây, đêm nào em cũng ngắm sao, em chờ đợi những ngôi sao băng và ước, em tin rằng, mỗi ngôi sao băng như một linh hồn rời bỏ thế giới, họ sẽ mang những điều ước của em đến một thế giới khác và biến chúng thành hiện thực. Quýt có hay dình sao băng để đọc lời ước như thế không? Tôi dá? Không. Tất nhiên là trên đời này ai chẳng muốn ước mơ của mình trở thành hiện thực. Nhưng Snow thấy đấy, sao trên trời thì rất là nhiều, nhưng đâu phải lúc nào cũng sẵn có sao băng buộc một cái rơi xuống đất đâu. Khi thoảng lắm thì có một ngôi, cùng đã ít như thế, câu lại quá đông, cả triệu ngôi trên trái đất rinh dập. Thế nên, Quýt tôi đang nghiên cứu để phát minh ra một khẩu súng bắn sao, tỉa sao nào sao đó thành sao băng dụng luôn, tha hồ ngôi mình mà ước. Chúc Quýt may mắn nhé. Snow đọc tiếp thư của bạn sao băng này. Trong những điều ước đó, em chỉ ước một điều duy nhất cho riêng mình là sẽ thi đỗ đại học. Tất cả những lời ước còn lại em dành cho bố mẹ, bạn bè và cả anh ấy nữa. Nhưng cuối cùng điều ước duy nhất em dành cho mình đã không thể trở thành hiện thực. Còn anh ấy bây giờ cũng chẳng còn bên em. Thất vọng về bản thân, đôi khi em muốn mình trở thành một giọt mưa tan biến vào lòng đất để chẳng ai phải thất vọng về em nữa. Giờ em vẫn chờ sao băng nhưng không phải để ước, mà chỉ là để tìm lại những kỷ niệm đã qua. Em muốn anh chị gửi tặng em và anh ấy là NNJ khoa năng lượng đẹp với khoa Hà Nội ca khúc How Far của Martina McBride. Với lời nhắn, em có thể vượt qua được tất cả mọi thứ, nhưng sẽ không thể vượt qua được sự im lặng của anh. Nó làm em say rứt bởi cảm giác mình có lỗi.
_aloha_ says
hehe lang man qua co
taithu says
cong nhan buc thu nay hay
cryonmyshoulder_2791 says
tui đã thích bức thư này từ 2006 và hôm nay nghe lại vẫn thấy hay.bài hát cũng hay quá
lamhip says
những thứ bạn trong bức thư này thích chẳng vớ vẩn tí nào^_^