Quỳnh ạ! Anh vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng anh tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì em. Anh cần một tình yêu thương và một sự tin tưởng ở chính em để anh được ân cần, để anh được yêu chính người đó. Anh không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo.
Anh vẫn nghe đời rả rích những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải là điều bất biến. Tình yêu vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau, cầm lên được ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tì vết?
Nhiều lúc anh tự hỏi người ta cứ đến và đi trong đời nhau là để chọn lựa? Anh không ép buộc em yêu anh, anh cũng không bắt em thề thốt tiếng yêu đương! Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa, vì tình yêu khi đã bước đi không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm.
Anh cũng đã mở lòng để đón nhận những tín hiệu của tình yêu nhưng anh chẳng tin rằng mình có thể tìm thấy em ở đó. Có lẽ khi người ta quá cô đơn và trống trải nên có người chấp nhận những cuộc dạo chơi, thử nghiệm, vui nhiều đấy nhưng cũng chóng tàn.
Thế nên trong số đó anh vẫn chọn cách cô đơn. Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là một người giàu có nhưng anh là một người luôn chân thật……
Anh chúc em luôn vui vẻ hạnh phúc ^^!Quỳnh ạ!
Hưng says
Cảm ơn tất cả ^^!