Lần đầu tiên gặp bạn, bạn có biết mình có cảm giác như thế nào không? Mình – một thằng con trai 25 tuổi, và là một kẻ thất bại trong tình yêu. Mối tình đầu đi qua, để lại cho mình những vết thương lòng rất lớn và một sự tự ti bám dễ rất sâu trong trái tim chằng chịt những vết cứa của mình. Mình không dám trao tình cảm cho ai nữa, cũng không dám nói yêu ai. Đôi khi mình tự thỏa mãn bản thân bằng những cảm xúc đau đớn của con tim, khi lý trí luôn bảo nó rằng, đừng mơ mộng viển vông nữa. Và những khao khát yêu thương cháy bỏng trong tim mình chỉ được xoa dịu bằng trí tưởng tượng phong phú và những ý tưởng lãng mạn, mà không bao giờ mình đủ can đảm để thực hiện.
Mình chưa bao giờ tin rằng, giới thiệu là một cách hay để người ta đến với nhau. Trước khi đến gặp bạn, mình chỉ nghĩ rằng, đó sẽ là một cơ hội để mình có thể nói những câu chuyện phiếm vui vẻ và giải tỏa stress sau những chuỗi ngày tháng cứ lặp đi lặp lại một cách đơn điệu và tẻ nhạt. Nhưng ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy bạn, mình đã cảm thấy choáng váng. Mình không dám nói gì, cũng không thể cố gắng tỏ ra tự nhiên và suồng sã như mình hằng ngày theo đúng nghĩa của nó. Mình chỉ biết im lặng, bối rối và run rẩy.
Bạn, một cô gái vô cùng xinh đẹp, thông minh và cá tính. Thời gian quen nhau chưa lâu và số lần gặp gỡ ít ỏi không đủ để mình có thể hiểu về bạn. Sự rụt rè của mình cũng không cho mình can đảm và sự tự tin để tìm hiểu bạn nhiều hơn, nhưng mình đã cố làm điều đó. Chắc bạn không bao giờ biết được rằng, mỗi ngày, mình luôn có thói quen lượn qua fb của bạn để xem bạn làm gì, bạn comment những gì. Mình cười phá lên khi đọc những câu nói hài hước của bạn, và mình biết rằng bạn hoàn toàn không kiêu một chút nào. Bạn không muốn gặp mình, tỏ ra lạnh lùng với mình cũng chỉ vì bạn không có tình cảm với mình, và không muốn hai người mất nhiều thời gian về một mối quan hệ mà sẽ chẳng đi đến đâu.
Thực ra, cũng có những lúc mình nghĩ rằng mình xứng đáng với bạn. Nhưng đó chỉ là những giây phút thăng hoa trong suy nghĩ, khi cảm thấy tự hào về một cái gì đó của bản thân, và quan trọng là bạn không có mặt ở đó. Tất cả sự tự tin của mình đều biến mất khi nhìn thấy bạn. Và trong mình chỉ còn lại cảm giác muốn chạy trốn, điều đó nghe thật buồn cười phải không?
Bạn thích rock, yêu hoa loa kèn. Đôi khi mình tự hỏi rằng, rock và hoa loa kèn không có gì liên quan đến nhau, thì liệu một cô gái mạnh mẽ, tự tin và cá tính với một kẻ nhút nhát, khô khan như mình có thể có một cái kết đẹp như bức ảnh đôi vợ chồng mà mình đã thấy trên wall nhà bạn hay không? Điều đó chắc chỉ có trên phim thôi bạn nhỉ?
Nếu bạn có tình cờ nhận ra bạn trong bức thư này, và tình cờ gặp lại mình thì hãy mỉm cười với mình nhé. Mình sẽ tiếp tục quay trở lại để làm một kẻ nhí nhố và quên hết những giây phút ưu tư như thể này đi để tận hưởng cảm giác hạnh phúc theo cách riêng của mình.
Tạm biệt bạn, cô gái xinh đẹp đã từng bước qua đời tôi.
Để lại một bình luận