Cậu biết không, mỗi người con gái đều có một chiếc vali để có thể xếp gọn gàng những ký ức, những tâm sự vào đó. Tôi cũng vậy, cũng là một người con gái, cũng cần cất những hoài niệm. Những người đã từng tới và ngang qua cuộc đời tôi, tôi luôn có một khoảng riêng dành cho họ. Tôi lại là người quá lý trí, nhiều khi bị nói là lạnh lùng tới độ vô cảm và hời hợt. Tôi không tàn nhẫn, mà là tôi không thể để mình bi lụy. Vẫn biết là như vậy, nhưng riêng hình ảnh của cậu, tôi lại luôn cất trong túi áo, để mỗi chặng đường trong cuộc đời tôi đều có thể lấy ra xem và hồi tưởng, cũng là để tiếp thêm sức mạnh.
Gặp nhau lần đầu khi mới chỉ là những đứa trẻ nông nổi, dần dần tôi đã đem lòng cảm mến cậu từ lúc nào không hay. Tới khi can đảm thừa nhận, chúng ta đã xa nhau, một khoảng cách mà một đứa nhu nhược như tôi không có đủ can đảm nhảy sang bờ bên kia. Tôi đã đi nhiều nơi, gặp rất nhiều người, nhưng chưa ai cho tôi có cảm giác như khi ở bên cậu. Điều đó là thật. Cho dù rất lâu rồi chúng ta chưa gặp, không liên lạc, tôi chỉ có thể thông qua fb, cái thứ mà vài tháng cậu mới cập nhật một lần, nhưng đủ để tôi biết cậu vẫn bình yên. Ấy chính là niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi.
Đôi khi tôi thèm được nghe giọng nói của cậu, muốn được nhìn thấy ký tự nhắn tin của cậu bất chợt xuất hiện. Muốn giả vờ đau chân, nhờ cậu chở đi học. Muốn mưa xuống chờ cậu cho mượn áo. Nếu chúng ta được một lần quay trở lại, tôi nghĩ mình có thể làm được tất cả. Đóng vai một cô bạn dịu dàng lặng lẽ đi bên cậu, hay trở nên mạnh dạn bày tỏ tình cảm thầm kín. Nhưng thời gian lại là một thứ đi không trở lại, tôi đã vuột mất, và chỉ có thể không ngừng tiếc thương.
Đối với tôi mà nói, chỉ có một định nghĩa về màu xanh, đó là xanh da trời, trong veo và sáng sủa. Nơi tôi ở, ngước lên thì nhìn thấy ngay sắc xanh ấy, đẹp đến độ không tưởng. Nó làm tôi, một người tầm thường, đôi lúc muốn bay lên hay tan chảy. Còn nhớ cách đây rất lâu rồi, tôi có tự đặt câu hỏi, vì sao lại là xanh da trời. Nhưng rồi câu đã cho tôi câu trả lời rằng, bởi vì mầu xanh ấy giống như bầu trời, tưởng rằng rất gần nhưng lại rất xa, có thể nắm được trong tay, nhưng lại hoàn toàn không hề có thật.
Đôi lúc tôi lại thích cách ví von tình yêu đơn phương giống như một cơn mưa, cậu chính là người cầm ô lạnh lùng. Mưa có buồn, có khắc khoải, có da diết đến mấy cũng chẳng mảy may ướt đến người cầm ô. Tôi không trách cậu vô tâm, chỉ trách đôi ta đều yêu bằng lý trí. Sau bao nhiêu năm chờ đợi, khi cậu nói không chỉ mình tôi khổ sở về đoạn tình cảm này, tôi đã có thể thở dài mãn nguyện. Vậy là không chỉ mình tôi cô độc, cậu cũng như tôi, ở đầu kia thành phố, ôm một mối tương tư. Nhưng có lẽ tôi hơn cậu, ít nhất tôi đã khóc, đã yêu, đã ghét, đã từng phát cuồng dại, đã từng buông xuôi, đã từng yêu hết mình để rồi nguội lạnh.
Một người bạn của chúng ta đã từng nói tôi quá quắt, nói tôi không biết rằng tôi đã làm chúng ta khổ sở như thế nào, không biết cậu đã cô đơn như thế nào. Cô đơn là gì? Cô đơn có phải là những giờ phút lạc lõng giữa nơi đất khách quê người, quay quắt bốn phía. Nhìn gì? Những gì thấy được chỉ là những màu da khác nhau, những gương mặt xa lạ. Cô đơn có phải là những tối lang thang trên đường, nhìn thấy những bóng hình thân quen, chạy đuổi theo rồi lại ngậm ngùi, không phải? Cô đơn có phải là những đêm chằn chọc mất ngủ, tới hít thở cũng cảm thấy đau? Cô đơn có phải là khi bật khóc vì một tin nhắn chẳng bao giờ gửi được, một thứ tình cảm không thể nói rõ thành lời?
Tháng 9, tôi chất tất cả trên một chuyến bay. Rời khỏi đây và rời khỏi cậu. Những gì đau buồn trong quá khứ tôi xin gửi lại, những gì tốt đẹp tôi sẽ mang đi. Xin hãy nhớ về nhau bằng những điều tuyệt với nhất, bởi tôi biết giữa chúng ta tồn tại một thứ tình cảm không thể già cỗi, không thể nhạt nhòa, không thể bị lãng quên. Yêu một người không khó, cái khó là làm sao để bỏ xuống được khi mọi thứ kết thúc. Ước mơ tuổi trẻ của chúng ta, giờ chỉ mình tôi bước. Không sao, mọi chuyện sẽ ổn. Và phải chăng, dưới bầu trời Paris, nếu tôi gào lên rằng tôi yêu cậu, cậu sẽ nghe thấy điều đó.
Để lại một bình luận