Anh Quick và chị Snow thân. Em và bạn ấy không phải là người yêu, cũng chẳng phải là bạn thân, chúng em chỉ như mây và núi, vô tình gặp nhau thôi anh chị à. Mấy hôm trước, mặc dù đã khuya nhưng em vẫn nhắn tin. Em đã nghĩ ra rất nhiều chuyện để nói với bạn ấy, nhưng chỉ nhận được tin nhắn trả lời vẻn vẹn 3 từ, thế là đành im lặng. Em chợt nhớ ra đã có lần bạn ấy nói hay nghe chương trình quà tặng âm nhạc trên radio trước khi ngủ. Mở radio dò tất cả các kênh, em tìm được chương trình quà tặng đang phát sóng, mặc dù không chắc chương trình này có phải chương trình bạn ấy thường nghe hay không, nhưng em vẫn nhắn tần số FM chương trình cho bạn ấy để cùng nghe.
Không có reply, tưởng bạn ấy sẽ không nhắn tin lại cho em nữa, nhưng 30 phút sau, khi chương trình âm nhạc đã kết thúc, điện thoại có tin nhắn, là của bạn ấy, nội dung: “nãy giờ nghe không hiểu gì hết, không ai gửi tặng mình cả”. Chợt lúc đó em thấy áy náy với bạn ý quá anh chị à. Chuyện này đã làm em dằn vặt mấy ngày rồi. Em nghĩ, em cần phải làm việc gì đó. Và ngày hôm nay em quyết định gửi email nhờ anh chị phát tặng bạn em ca khúc “If you are not the one” của Daniel Bedingfeild để bù đắp cho bạn ấy cùng với lời nhắn: “Hôm nay thì đã có người gửi tặng cho bạn rồi nhé. Cho dù bạn đối với tớ như thế nào thì tớ vẫn mong bạn luôn vui vẻ và hạnh phúc”.
Cảm ơn anh chị rất nhiều. Đây là món quà ý nghĩa cuối cùng mà em có thể gửi tặng đến bạn ấy.
Để lại một bình luận