Cậu – một thằng nhóc 9 tuổi (mãi là như thế), hiền lành, nhút nhát và có cái gì đó mà ngày ấy tớ nói cậu “ỏn ẻn”.
Cậu – một học sinh lớp 3 ( mãi là như thế), học sinh ưu tú trong mắt thầy cô và bạn bè ngày ấy.
Cậu – đứa con ngoan ngoãn trong mắt gia đình và người thân.
Cậu – thằng bạn thân của tớ!
Hôm nay 1/7/2012, tròn 12 năm ngày cậu đi, tớ viết ngồi đây tưởng nhớ về cậu như một miền ký ức đã ngủ yên. Cậu sinh vào tháng 7, tháng 7 mưa nhiều lắm, tháng 7 về mang theo mưa Ngâu , tớ còn nhớ cậu rất sợ nước, cực kỳ sợ nước. Hình như khi người ta sợ cái gì đó thì nó thường là nỗi ám ảnh đeo bám mãi không thôi.
Ngày cậu đi tớ còn ngu ngơ lắm, hồn nhiên lắm và cũng buồn lắm. Tớ hình dung cậu của hôm nay chắc cũng đẹp trai đấy, ngày xưa trong mắt tớ cậu là đẹp nhất mà, học hành thì khỏi nói rồi, sẽ có hàng tá các cô gái bám theo cậu cho xem…
Mong bạn của tớ sẽ bình yên ở một nơi nào đó và vẫn nhớ về tớ, con nhóc đanh đá ngày xưa vẫn hay bắt nạt cậu và hạnh họe đủ đường. Mãi là bạn nhé bạn của tớ, chưa khi nào tớ quên dù chỉ trong suy nghĩ.
Bình yên nhé bạn tớ!:).
Để lại một bình luận