Bạn, cô gái xinh xắn, thông minh nhất lớp, là mục tiêu của bao người con trai trong trường; thậm chí còn là đối tượng ghen tị của nhiều bạn gái khác.
Tớ, theo như nhận xét có phần mỉa mai của mọi người, là anh lớp trưởng gương mẫu, ngoài việc suốt ngày cắm đầu vào học ra thì chỉ chăm chăm bắt anh em “lao động khổ sai” để lấy thành tích cho lớp.
Mọi chuyện sẽ cứ thế diễn ra nếu như không có một ngày tin đồn xuất hiện: “Bạn đá người yêu cũ để yêu một gã sở khanh, già bằng tuổi bố mình, đang có gia đình nhưng vẫn lăng nhăng với rất nhiều cô”. Mọi người đồn nhau rằng bạn đến với người đàn ông kia vì tiền và thế lực của ông ấy. Và tất cả quay lưng lại với bạn. Với tư cách lớp trưởng, nhận sự ủy thác của giáo viên chủ nhiệm, tớ quyết định nói chuyện với bạn để bạn nghĩ lại, tập trung vào học hành và cũng để tránh tiếng xấu cho lớp.
Bạn đã khóc rất nhiều. Nhìn những giọt nước mắt, nghe tiếng nấc nghẹn của bạn tớ biết bạn nói thật. Bạn yêu người đàn ông đó thật lòng. Trong mắt bạn, ông ta đã khôn khéo vẽ lên hình ảnh một người thành đạt, đức độ nhưng không hạnh phúc vì lấy phải bà vợ trăng hoa. Bạn bỏ ngoài tai mọi lời đàm tiếu, bạn tin rằng ông ta đến với mình vì thật lòng muốn tìm một người bạn tri kỉ.
Bạn đã hỏi tớ rất nhiều: “Anh ấy có thật như mọi người nói không?”, “Tớ là thế nào với anh ấy?”, “Mọi người nghĩ gì về tớ?”… Hơn một năm trời, tớ đã luôn phải ở bên bạn, trả lời những câu hỏi của bạn, nghe bạn nói, nhìn bạn khóc hay quát bạn ầm ĩ vì làm những việc không nên làm. Tớ dần nhận ra rằng tâm hồn bạn thật nhạy cảm, mong manh, dễ vỡ. Và tình cảm tớ dành cho bạn cũng dần lớn lên theo từng ngày, tỉ lệ nghịch với nỗi buồn của bạn.
Rồi một hôm, bạn vui mừng báo bạn có người yêu mới. Đáng lẽ tớ nên mừng vì đã giúp bạn thoát khỏi sự ám ảnh của người đàn ông mới phải. Nhưng tớ lại thấy buồn vì mơ hồ nhận ra rằng từ nay bạn sẽ không cần tớ ở bên nữa. Tớ biết rằng mình đã yêu bạn thật rồi. Và tớ tự hỏi: Tại sao không phải là tớ, người đã ở bên bạn suốt thời gian qua, chia sẻ với bạn mọi niềm vui nỗi buồn? Câu trả lời tớ nhận được từ bạn là: “Tớ xin lỗi, bạn là người bạn tốt nhất của tớ nhưng…”
Đã một năm trôi qua kể từ câu nói đó. Một năm tớ vẫn hi vọng một điều gì đó. Tớ cũng không thể hiểu nổi tại sao mình lại có thể bi lụy suốt một năm trời cho dù lần nào tớ rủ đi chơi bạn cũng đều từ chối và dù cả tháng hai đứa mới đi lướt qua nhau một lần? Và chính lúc này đây, tớ quyết định không buồn nữa, tập trung vào công việc như đã từng cắm đầu học trước kia, rồi thời gian sẽ xòa nhòa tất cả. Tình cảm tớ dành cho bạn bắt đầu bằng nỗi buồn của bạn và tớ sẽ để nó kết thúc bằng nỗi buồn của tớ.
Để lại một bình luận