Có khi nào tên đường đời tấp nập
Ta vô tình lướt nhẹ qua nhau?
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu…
Anh à! Lâu lắm rồi anh em mình không gặp nhau, không nói chuyện với nhau nhỉ? Tính ra mình biết nhau cũng được gần 1 năm rồi, bên nhau thì ít mà sao xa nhau thì nhiều? Ừm… Có nên nói khoảng thời gian bên anh là khoảng thời gian đẹp của em không nhỉ? Em thấy vậy đó anh à, đẹp và hạnh phúc. Anh có nhớ lần đầu mình gặp nhau k?hồi đó trông anh buồn cười lắm…ngồi ăn mía ngay cửa nhà, rồi anh bắt chuyện với em, em thấy anh thân thiện đó…:D. Em mới chuyển tới, ở cạnh nhà anh, nhà mới thì bụi bẩn, nhà em thì chưa sắm sửa cái gì, thôi thì lại thò đầu qua nhà anh í ới “cho tớ mượn cái chậu…”, “cho tớ mượn cái bàn chải..” “cho tớ mượn cái chổi..”. Nghĩ lại mà thấy cũng liều.
Hồi đó, mới quen được mấy ngày, anh gọi tụi em qua, vẫn là cậu tớ bình thường thôi, thế mà nghe con bạn em gọi anh là anh, em cũng gọi theo, thế mà thành quen. Anh nhớ cái hôm tụi em qua nhà anh chơi không? Vui thật đó. Đã thế lại còn cho nhau số điện thoại, nhà sát vách nhau mà cứ nhắn tin eo éo. Vui ơi là vui. Hơn 2h sáng mà có nhà nào chịu ngủ đâu, anh với bạn anh còn bày trò dọa ma bọn em nữa chứ, hihi. Nhưng anh không ngờ gặp phải em, bị em ra dọa cho một tạn, 4 đứa nhìn nhau cười sặc sụa. 4h sáng mới chịu nằm yên ngủ, thế mà mới 7h nhà em đã dậy, ra trước cửa ngồi nói chuyện cười đùa làm anh không ngủ được. Anh lại nhắn tin, bảo “ nói bé thôi cho anh ngủ với”, em lại cười to hơn..khổ thân anh.
Đấy, mới vậy mà đã một năm rồi anh ạ. Em xa anh được một năm rồi, một năm với nỗi nhớ quay quắt. Anh ác lắm. Em nên quên anh đi thôi, quên anh, để anh nằm yên một góc trong tim em. Ở yên đấy anh nhé, đừng mở cánh cửa của anh trong con tim em ra. Tội nghiệp em. Vậy nhé, chào anh. Anh chàng cứng đầu…
Để lại một bình luận