Thân gửi anh Quick và chị Snow
Đây là lần đầu tiên em viết thư cho anh chị, vì quả thực em cũng đang rối trí quá. Chuyện là em thích một anh chàng học chung lớp đã được 3 tháng nay rồi, tên anh ấy là Hoàng nhưng em vẫn hay trìu mến gọi anh ấy là “Hoàng ngố”. Anh ấy thì không còn lời nào để chê, vì tất cả mọi thứ thuộc về anh đều gần như hoàn hảo.Anh ấy đáng yêu, tự tin, vui vẻ. Còn em thì chỉ như con vịt bầu xấu xí và không có gì nổi bật để người khác chú ý đến. Thế mới đáng nói.
Em chẳng có đủ tự tin để thích anh ấy. Mỗi lần anh ấy bắt chuyện với em, em có cảm giác mình không thể thở nổi, và vui cả ngày hôm đó. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở việc trò chuyện thôi, chẳng có gì hơn thế và em cũng không dám hy vọng gì hơn. Thích anh ấy, nhưng em không có đủ can đảm để nói nên lời, vì em sợ mình sẽ bị từ chối, rồi đau đớn,vì em biết rằng cổ tích sẽ không có thật, em chẳng có gì ngoài một tình cảm chân thành dành cho anh ấy, nên thà em cứ đứng trong bóng tối để nhìn ra thế giới đầy màu sắc của anh ấy- cái thế giới mà em biết là mình mãi mãi không thể bước vào được.
Thích anh ấy, nhưng em chỉ biết dõi theo anh ấy, tự nhủ với lòng rồi cảm giác này sẽ qua thôi mà. Em luôn muốn chạy trốn khỏi cảm giác thích anh ấy, tự phủ định những nỗi nhớ và suy nghĩ mà mình dành cho anh ấy, nhưng thật sự rất khó anh chị à. Xin anh chị phát tặng em ca khúc Call me maybe – Carly Rae Jepsen, em muốn một lần bày tỏ nỗi lòng dù em biết mình không bao giờ dám đứng trước mặt anh ấy để nói với anh ấy rằng “Em thật sự rất thích anh”.
Rất cảm ơn anh chị
Để lại một bình luận