Nỗi nhớ ngọt ngào và lạnh như kem. Biết bao giờ cho đến mùa đông. Mùa đông đến, cơ thể cũng run rẩy, nỗi nhớ sẽ đóng băng. Còn mùa hè, nỗi nhớ được thể cứ tan chảy ra, không sao kìm lại được.
Tháng sáu như hôm mai
Biết khi nào chạm tới
Nỗi nhớ sao diệu vợi
Kề bên vẫn xa vời
Tháng sáu, tốt nghiệp, hai từ mình đã rất lo sợ trong cả 4 năm học đại học. Nhưng giờ đây nó lại đem đến trong lòng mình một nỗi xao xuyến, háo hức lạ lùng. Ngày bảo vệ đề tài, mình đã có tất cả những người bạn thân nhất bên cạnh, nhìn mình với ánh mắt ấm áp để khích lệ khi mình bỗng cảm thấy run lên và bồn chồn trước giờ thuyết trình. Mình là đứa sống và lớn lên nhờ tình cảm, nên sự vỗ về có thể khiến mình làm được những điều mình không dám kỳ vọng ở bản thân. Mình đã vượt qua, và mình đã làm được. Mình cứ nghĩ đó là một giấc mơ, đến tận bây giờ mình vẫn còn lâng lâng mãi. Những dư âm ngọt ngào đó vẫn còn ngân nga, ngân nga mãi trong tim.
Và tháng sáu năm nay sẽ chỉ là tháng sáu nếu như nó không đem lại những cảm xúc mới mẻ. Mình không biết gọi tên thế nào. Một thứ cảm xúc gì đó huyễn hoặc, mơ hồ , xa xôi. Sợ sắp mất đi, sợ sắp xa rời quá khứ nhưng lại láo liên muốn với tới được tương lai. Cảm giác như đứa con nít giậm chân bước qua cánh cửa có gờ cao, mà chưa biết cố bước qua rồi có thể nào quay lại được không. Cảm giác khi người lớn hỏi “cháu đang làm gì?”, thay vì trả lời “cháu là sinh viên”, thì được trả lời “cháu vừa tốt nghiệp, chuẩn bị đi làm rồi ạ” khiến mình háo hức, thích thú vô cùng. Cho dù, biết thật nhanh thôi, sự háo hức sẽ qua đi, và thay vào đó là suy nghĩ của một người trưởng thành mang đầy trách nhiệm, thì mình vẫn cứ muốn tận hưởng mãi cảm giác mới mẻ lần đầu trong đời tới lâu nhất có thể.
Và có kẻ đã mang đến cho mình thứ cảm xúc lạ lẫm mà như Nguyễn Nhật Ánh nói: “Kẻ mà khi ở bên họ, mình cảm thấy một nỗi dịu dàng đang làm tổ trong lòng”. Còn nếu y trang từng câu chữ cũng là của Nguyễn Nhật Ánh viết trong Buổi chiều window: “Khi một chàng trai và một cô gái để ý nhau, và bắt đầu có mối quan hệ trên mức tình bạn, không hiểu sao họ lại có khuynh hướng giấu giếm, che đậy mối quan hệ xét ra chả có gì sai trái này. Có thể vì họ ngượng. Cũng có thể họ muốn bảo vệ mầm tình cảm non tơ của mình tránh xa những bão táp phũ phàng của dư luận. Dù vậy, trong sâu xa, những trái tim chân thành bao giờ cũng muốn công khai hóa những cảm xúc ngày càng mạnh mẽ của mình. Xét cho cùng, đó là một nghịch lý đáng yêu”.
Mình thì nghĩ trên đời không có tình yêu. Tình yêu chỉ là tấm áo được thêu dệt bằng hạnh phúc và nỗi nhớ. Khi có tình yêu với một ai đó là mình cảm thấy êm đềm khi ở cạnh người ta, là thấy hạnh phúc đến tức thở khi người ta bẽn lẽn tặng cho mình một thứ quà nho nhỏ, hay nhận ra một cử chỉ âm thầm, kín đáo từ người ta. Mình đã mong mỏi từ lâu, lâu lắm. Nhưng khi nỗi nhớ quá đong đầy thì tình yêu trở nên xót xa, giằng xé. Cũng giống như bông bằng lăng, dù có tím ngăn ngắt một mảng mùa hè, thì qua vài cơn mưa đêm hay ba cái nắng thiêu đốt cũng chóng vánh trở nên bàng bạc. Tình yêu thật chớ trêu, khi người ta quên để tâm cũng rất dễ nhạt nhòa. Ví như 3 ngày không gặp nhau, họ có thể nghi ngờ ngay cảm giác của chính bản thân mình.
Gửi đến anh bài hát này với lời nhắn: “Con gái rất thiệt thòi, vì yêu mềm nên cảm xúc cũng không biết đường giấu giếm. Nên em cho anh biết, anh là người con trai đầu tiên em muốn bao bọc, thay vì muốn được bao bọc như lẽ thường.
Để lại một bình luận