Em, một người chẳng bao giờ tin vào thứ tình yêu mà lâu nay em cho là vẩn vơ – tình yêu sét đánh. Đó là tình yêu mà em chỉ thấy trong những bộ phim Hàn, nhưng mẩu truyện tranh. Còn ngoài đời, em nghĩ sẽ chẳng có chuyện như vậy đâu. Làm sao người ta có thể yêu nhau ngay từ lần đầu gặp, làm sao có thể mến nhau chỉ từ một lần gặp gỡ? Thật là vớ vẩn.
Thế nhưng, ngay từ lần đầu gặp anh, chính ánh mắt ấy, nụ cười ấy đã làm tim em xao xuyến. Tình yêu ấy lớn dần lên trong em theo những buổi anh thong dong chở em đi chơi. Mà hầu như lần nào mình đi chơi trời cũng đổ mưa. Em nói, anh là sao chổi, lần nào đi chơi không gặp chuyện xui xẻo này thì cũng gặp chuyện xui xẻo khác. Anh chỉ cười và bảo “chắc tại mình đi không coi ngày đó mà”. Hai đứa đi mà lần nào cũng lén lén lút lút, anh phải viện đủ mọi lý do để mama có thể cho ra khỏi nhà, hôm thì bảo đi công tác xã hội, hôm khác thì đi hát karaoke với Ban Chấp hành Đoàn. Rồi lúc đi về, hai đứa lại bàn xem nói thế nào để anh đi về muộn mà cũng không bị mắng. Em thấy buồn cười vì mình yêu nhau cứ như tình vụng trộm. Nhưng cho dù thế nào thì anh hãy tin rằng em luôn yêu anh, yêu từ nụ cười, từ ánh mắt, từ những vòng tay trìu mến anh trao, những lúc anh làm trò khiến em cười.
Trước khi yêu anh, em đã trải qua một cuộc tình cay đắng, tưởng chừng như trái tim đã tan vỡ sẽ chẳng còn yêu một ai. Thế nhưng, em lại đến với anh và yêu anh một cách quá dễ dàng, vội vã. Người ta nói rằng, cái gì đến rất nhanh thì cũng sẽ ra đi một cách chóng vánh. Vậy nên em sợ lắm những khi anh vô tình, sợ những tin nhắn gửi đi mà không được hồi âm, sợ những khi anh chuyện trò cùng người con gái khác.
Em biết, em ích kỷ, hẹp hòi, nhưng cũng chỉ vì em yêu anh mà thôi. Trong khi, những người con trai khác yêu em, quan tâm tới em, ngày nào cũng nhắn tin chào buổi sáng, rồi tối đến chúc ngủ ngon, hỏi han em ăn cơm chưa, em ngủ có ngon không. Còn anh, yêu em mà anh chỉ để cho anh đợi chờ. Em luôn là người phải quan tâm trước, luôn là người sốt ruột nhớ tới anh. Và với lấy cái điện thoại, lạch cạch nhắn tin. Anh không hề hỏi han em một ngày của em thế nào, ra sao.
Có những lúc anh vô tâm khiến em chợt nghĩ, tình yêu anh dành cho em có thật không hay chỉ là ngộ nhận từ riêng em. Nếu yêu em, xin anh hãy dành cho em sự quan tâm nhiều hơn thế, xin đừng để sự lạnh lùng của anh vây kín em, và xin đừng làm em khóc.
Có một câu này em luôn muốn hỏi anh, nhưng em rất sợ nghe câu trả lời. Em sợ tình em anh dành cho em chỉ là gian dối. Anh có thể cho em biết, em là gì trong trái tim anh?
Để lại một bình luận