Vậy là chỉ còn 2 tháng nữa là tròn 5 năm ngày mình nói từ yêu em. 5 năm, khoảng thời gian đủ để nói yêu 3 từ, 8 chữ, và một ý nghĩa ấy lớn thêm cả ngàn tuổi, đủ để khoảng cách giữa chúng ta nhân lên gấp bội, từ lúc chỉ là 5 dãy bàn cấp 3, đến lúc là trên 10.000 cây số, bồ câu đưa thư tối ngày cũng chẳng đến nơi, đủ để những giận hờn, nhớ nhung đong đầy trong ly hạnh phúc, trong khi những cái siết tay, những cái ôm thật chặt thì cứ thưa dần, thưa dần.
5 năm, thời gian, khoảng cách làm chúng ta yêu nhau nhiều bao nhiêu thì cũng đủ chừng ấy những nhọc nhằn, vất vả mà chúng ta phải nếm trải, không chỉ trong học tập mà cả trong cuộc sống mưu sinh đầy cực khổ. Đời sống ném chúng ta vào biển cát sa mạc, rồi tình yêu lại buộc chúng ta phải ngụp lặng giữa mênh mông sóng nước, những con sóng của hờn ghen, nghi ngờ, trách móc, rối bời. Sóng cao và dự dội, che khuất mặt người. Ấy vậy mà mình vẫn nắm chặt tay em, cùng em đi tiếp con đường gian nan ấy.
Mình còn nhớ không, những lúc đạp xe trên đường bụi mù mịt và oi bức, những lúc bên này mưa xối xả và bên kia tuyết lạnh buốt chân, những lúc đói đến mờ mắt và mồ hôi đầm đìa, những bữa cơm bên đường, ăn như thể chưa bao giờ được ăn. Cuộc sống vẫn vậy, ồn ào và khắc nghiệt cũng như tình yêu của mình và em, đã, đang và sẽ chẳng có hoa hồng đâu, chỉ toàn gai hoa hồng sắc nhọn đau đớn mà thôi. Nhưng ai mà biết được, mình và em vẫn luôn là những người hạnh phúc nhất trong cuộc đời này, những người luôn thích uống cà phê đắng. Bởi vì uống mãi, uống mãi thành quen, chẳng còn thấy vị đắng đâu nữa, đọng lại nơi cuống họng là hương thơm nồng nàn, vị ngọt sắc và vị ngon lắng đọng.
Em muốn nhờ anh chị gửi đến người yêu của em là du học sinh Việt Nam tại Ukraina bài hát này để kỷ niệm 8 năm quen nhau, 5 năm yêu, và chuẩn bị cho những năm tiếp theo cùng nhau xây tổ ấm.
Để lại một bình luận