Mùa đông ở những xứ sở tuyết rơi, với hình ảnh cành bạch dương màu trắng, mảnh hồ đóng băng, những ngõ phố đèn vàng vắng người qua… Khi lang thang trên con đường lát đá quen thuộc, ngắm nghía những cửa hàng đã trưng bày đủ sắc cho mùa Giáng Sinh, những bức tường dăng hoa kết đèn lấp lánh, Ốc Mít thấy thật thèm cảm giác chạm tay vào mùa đông Hà Nội. Mùa đông Hà Nội trong tiềm thức của những người con xa xứ chính là một nỗi nhớ dịu êm, là những kí ức đong đầy với bao hàng quán, phố xá thân quen…
Mùa đông gõ cửa, người người qua phố, đôi lứa xích lại gần nhau hơn, nỗi nhớ mong thêm da diết. Có lẽ mùađông chỉ không lạnh khi ta được sưởi ấm bởi những điều yêu thương…
Mùa hát
Tác giả : Nhật An
Trình bày : Happy
Mùa đông hát một bài ca lạ
Người về từ nỗi nhớ xa xôi
Lời yêu của một người cuối hạ
Cũng về rưng rức đọng trên môi.
Có những bàn tay tìm nhau mà khóc
Tìm nhau mà kể chuyện dại khờ
Có nước mắt nào nồng thơm trên tóc
Đêm về khe khẽ hóa câu thơ.
Có cuối đường mưa hai người bé nhỏ
Dìu nhau trên những bước đời mình
Đền đài bỏ hai người nín thở
Ngủ vùi trong trần thế vắng tanh.
Đưa người sang đến mùa cỏ biếc
Tôi nằm nghe sỏi đá đơm hoa
Nụ hôn có điều gì tha thiết
Mà nằm không ngủ suốt đêm qua…
Để lại một bình luận