có những điều đến thật đúng lúc , tựa như đc gửi từ ai đó , ko tên
những ngày ko tên của mình
những ngày có tên của mình
những ngày mình quên đặt tên
những ngày mình ko muốn gọi tên
và những ngày mình muốn quên tên
tất cả, tất cả…
dù muốn, dù ko, đều thuộc về mình
mình có hâm ko khi tự vòng tay ôm chính mình
vì sự thực mình đang rất muốn đc ai đó ôm lấy
và cứ thế , toe toét ; )
jimmateinsays
ai mà chả muốn có một vòng tay yêu thương, nếu bạn không có, tự yêu chính bản thân mình cũng tốt mà
gachduoisays
quá khứ luôn là những kỉ niệm đep. rồi khi ngày mai đến gõ cửa thì ngày-không-tên sẽ trở thành ngày có tên, đó là NGÀY KÝ ỨC!!!
khi anh thấy cuộc đời này vô vị, tẻ nhat. anh hỏi em: cuộc sống này là gì nhỉ?
em đã khẽ dựa đầu vào vai anh và nói: anh à, cuộc sống là hai màu đen và trắng, chúng ta sống để nhận ra đâu là màu đen, đâu là màu trắng …
…
nhưng em à, anh thấy cuộc sống này không chỉ là hai màu đen trắng đâu, đó còn là:
-màu biếc xanh trong đôi mắt ngây thơ lần đầu gặp đã làm con tim anh rung động
-màu hồng trong cách nhìn cuộc sống đẹp như cổ tích mà anh may mắn là hoàng tử trong đó, còn em là nàng công chúa nhỏ xinh, dịu dàng, thuần khiết
-màu tím trong những buổi hoàng hôn mùa hạ mình cùng xiết chặt tay nhau
-màu xám của bầu trời trong những ngày mùa đông ảm đạm nhưng vẫn ấm áp vì luôn có một bàn tay khẽ cầm nhẹ tay anh
-màu đỏ trong nụ hôn đầu đời ngây thơ vụng dại
-màu đen trong mái tóc dịu dàng mỗi lần anh vuốt nhẹ
-màu vàng của ánh nắng mặt trời chói chang màu hạ
-màu, màu…
…
daominhchisays
thích vị trí số 4 😀
gachduoisays
@dao: uhm, sao cứ ở đâu tớ cmt là ấy cũng cmt thế nhỉ?
nguyenthiennhat888says
mình cũng hay áp dụng cái cách của sai_jamesfoster. Khi nào muốn khóc thì vòng tay ôm siết lấy thân mình, tự vỗ vỗ vào vai “Nin đi!”. Đúng là trẻ con nhưng chỉ có mình mới có thể cho mình điểm tựa tinh thần tốt đến thế thui…
bibi_nonasays
..Chợt choàng tỉnh..nhận ra Nó vừa trải qua một giấc mơ dài .Những cảm xúc, những hình ảnh, âm thanh …khiến Nó cảm thấy như đó không phải là mơ nữa .Cảm giác từng ngày Nó đang nếm trải …là sao đây ?Nó thừa biết,bản thân Nó không yêu a, cũng không thích anh …Nhưng sao trong giấc mơ ấy, anh ra đi…lại làm tim Nó nhói đau ?Cái hình ảnh trong giấc mơ ấy cứ ảm ảnh Nó mãi .Vì Nó đang nghĩ quá nhiều từ cuộc cãi vã với anh hay cảm giác trống vắng đang dày vò tâm can nó là lý do của giấc mơ ?Mà theo nó, thì đó là một giấc mơ buồn .
manhnhatsays
Cám ơn Blue!
hoahau_m8says
Và vẫn đứng đó
Và chờ đợi …
Một ngày …
Khu đô thị PG …
Con đường chính số 4 …
Có ai đó đang chờ …
Vẫn ngồi đó ..
Với suy nghĩ về những chuyện tưởng như là … thuộc về 2 người hn không phải đang yêu nhau
– làm sao tính toán cầu trục chứ ?
– Anh giải thích cho em đi…
Những câu chuyện tưởng như..
Và lại tưởng như….
sai_jamesfoster says
có những điều đến thật đúng lúc , tựa như đc gửi từ ai đó , ko tên
những ngày ko tên của mình
những ngày có tên của mình
những ngày mình quên đặt tên
những ngày mình ko muốn gọi tên
và những ngày mình muốn quên tên
tất cả, tất cả…
dù muốn, dù ko, đều thuộc về mình
mình có hâm ko khi tự vòng tay ôm chính mình
vì sự thực mình đang rất muốn đc ai đó ôm lấy
và cứ thế , toe toét ; )
jimmatein says
ai mà chả muốn có một vòng tay yêu thương, nếu bạn không có, tự yêu chính bản thân mình cũng tốt mà
gachduoi says
quá khứ luôn là những kỉ niệm đep. rồi khi ngày mai đến gõ cửa thì ngày-không-tên sẽ trở thành ngày có tên, đó là NGÀY KÝ ỨC!!!
khi anh thấy cuộc đời này vô vị, tẻ nhat. anh hỏi em: cuộc sống này là gì nhỉ?
em đã khẽ dựa đầu vào vai anh và nói: anh à, cuộc sống là hai màu đen và trắng, chúng ta sống để nhận ra đâu là màu đen, đâu là màu trắng …
…
nhưng em à, anh thấy cuộc sống này không chỉ là hai màu đen trắng đâu, đó còn là:
-màu biếc xanh trong đôi mắt ngây thơ lần đầu gặp đã làm con tim anh rung động
-màu hồng trong cách nhìn cuộc sống đẹp như cổ tích mà anh may mắn là hoàng tử trong đó, còn em là nàng công chúa nhỏ xinh, dịu dàng, thuần khiết
-màu tím trong những buổi hoàng hôn mùa hạ mình cùng xiết chặt tay nhau
-màu xám của bầu trời trong những ngày mùa đông ảm đạm nhưng vẫn ấm áp vì luôn có một bàn tay khẽ cầm nhẹ tay anh
-màu đỏ trong nụ hôn đầu đời ngây thơ vụng dại
-màu đen trong mái tóc dịu dàng mỗi lần anh vuốt nhẹ
-màu vàng của ánh nắng mặt trời chói chang màu hạ
-màu, màu…
…
daominhchi says
thích vị trí số 4 😀
gachduoi says
@dao: uhm, sao cứ ở đâu tớ cmt là ấy cũng cmt thế nhỉ?
nguyenthiennhat888 says
mình cũng hay áp dụng cái cách của sai_jamesfoster. Khi nào muốn khóc thì vòng tay ôm siết lấy thân mình, tự vỗ vỗ vào vai “Nin đi!”. Đúng là trẻ con nhưng chỉ có mình mới có thể cho mình điểm tựa tinh thần tốt đến thế thui…
bibi_nona says
..Chợt choàng tỉnh..nhận ra Nó vừa trải qua một giấc mơ dài .Những cảm xúc, những hình ảnh, âm thanh …khiến Nó cảm thấy như đó không phải là mơ nữa .Cảm giác từng ngày Nó đang nếm trải …là sao đây ?Nó thừa biết,bản thân Nó không yêu a, cũng không thích anh …Nhưng sao trong giấc mơ ấy, anh ra đi…lại làm tim Nó nhói đau ?Cái hình ảnh trong giấc mơ ấy cứ ảm ảnh Nó mãi .Vì Nó đang nghĩ quá nhiều từ cuộc cãi vã với anh hay cảm giác trống vắng đang dày vò tâm can nó là lý do của giấc mơ ?Mà theo nó, thì đó là một giấc mơ buồn .
manhnhat says
Cám ơn Blue!
hoahau_m8 says
Và vẫn đứng đó
Và chờ đợi …
Một ngày …
Khu đô thị PG …
Con đường chính số 4 …
Có ai đó đang chờ …
Vẫn ngồi đó ..
Với suy nghĩ về những chuyện tưởng như là … thuộc về 2 người hn không phải đang yêu nhau
– làm sao tính toán cầu trục chứ ?
– Anh giải thích cho em đi…
Những câu chuyện tưởng như..
Và lại tưởng như….
Nhưng vẫn đợi … Ở phía cuối con đường