Có những ngày cuối tuần, lạc lõng giữa dòng người đi mua sắm nơi xứ người, ước thầm được nghe một tiếng nói thân quen. Đêm về nhìn qua ô cửa kính mờ đục, mặt trăng gầy guộc xanh xao lạnh hơn tuyết giá. Xung quanh ta đầy đủ mọi thứ, sao vẫn thiếu vắng đến tê tái. Chạm tay vào một nút bấm. Đây là Đài Tiếng nói Việt Nam, Phát thanh từ Hà Nội…” Thấy mũi mình cay cay. Mẹ ơi… Con nhớ Mẹ!
Chẳng đâu hơn được nhà mình. Nỗi nhớ dài mãi theo những ngày xa. Nỗi nhớ đằm sâu phía bên kia đại dương. Ước thời gian vùn vụt trôi để được trở về nhà…
Mẹ con đã về – Mỹ Dung
Một sáng sớm, trở về quê hương,
Về trong câu hát âm vang đất trời
Ru hời ru, cho ta ngọt bùi, ấm áp ân tình xa xôi
Một con kênh, một bờ ao xanh,
Hàng tre lưu luyến, từng chiều hai đứa
Hỡi cánh diều tuổi thơ hôm ấy đâu còn.
Trở về nơi tôi sinh ra từ đây
Biết bao con tim mừng vui vòng tay đón mời,
Nhìn tôi không dám tin là tôi
Một thời người làng quê ấy.
Mẹ hiền ngồi đan chiếc áo mùa đông,
Mái tranh co ro ngày đêm con đây trách lòng,
Giọt nước mắt cất lên một tiếng sau cùng:
Mẹ! Con đã về.
newalo says
Con đã về.
ngong_do says
Mẹ ơi, con đã về!