Ký túc xá buồn – Theoyeucau

Ký túc xá buồn

Sáng nay đến trường đã thấy lung linh bóng tím xa xa…Bằng lăng đã nở… từng chùm đung đưa trong cái gió đầu hè…Ngoảnh đi ngoảnh lại mà đã tháng 5 rồi cơ đấy…Nhanh quá! …Mùa hè đến bao cảm xúc lại rộn ràng…Các cô cậu cuối cấp thì bị dịn mùa chia tay, lo lắng mùa thi cử. Những háo hức của cuộc sống mới khi đặt chân vào giảng đường đại học. Những cảm xúc như vậy Linkin may mắn đã được trải qua…từ những bỡ ngỡ, ngơ ngác mang tên “lĩnh mới” đến cái “oai phong”, tự tin khi là “ma cũ”. Công việc hiện tại của Linkin vẫn rất gắn bó với các bạn sinh viên, nhìn các bạn mà như nhìn thấy chính hình ảnh của mình ngày xưa…sôi nổi, nhiệt tình và đầy hoài bão…

“Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha
nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa …”

Hôm nay, KNYT cùng với các bạn, chúng ta sẽ cảm nhận dòng thời gian và cảm xúc của 1 cô bạn sinh viên nhé!

Hello every body!
Chân đất có một bài thơ này mong được tặng tất cả mọi người, đặc biệt là những cô cậu sinh viên năm nhất mới bước vào giảng đường đại học với biết bao niềm vui, nổi buồn, biết bao kỷ niệm, biết bao điều mà khi ta ngồi một mình mới ngậm ngùi hiểu ra, đang đón chờ các nhóc ở phía trước.
Đã một thời là sinh viên năm một… xa nhà… xa ba mẹ… và cả xa “một người quý nhất” một mình đi về kí túc xá buồn, “ngồi một mình gặm nhấm nổi cô đơn”, “thứ bảy nằm dài nghe gõ cửa phòng bên”, “càng thấm thía nổi nhọc nhằn của Mẹ”,… để bây giờ đã là một bà chị năm cuối, chuẩn bị từ biệt thời sinh viên vô tư lự mà cũng lắm nổi niềm tâm sự, đặc biệt là những lúc hết “xiền”. Mọi người nghe nhé

“Đêm buồn kí túc xá”

Ngồi một mình gặm nhấm nổi cô đơn
Gió miên man rồi cũng mòn cửa sổ
Đêm chưa quen với ánh đèn thành phố
Nghe lòng mình khao khát ánh trăng quê

Lũ bạn cùng phòng ngồi học mải mê
Kí túc xá người đi về tấp nập
Chợt bâng khuâng nhớ một người quý nhất
Phía xa mờ thấp thoáng nửa vầng trăng

Sinh viên năm đầu nhìn ai cũng trẻ măng
Giữ trong lòng chút hồn nhiên ngày cũ
Sống xa nhà nên có phần tư lự
Thứ bảy nằm dài nghe gõ cửa phòng bên

Sống xa nhà thấy mình lớn hẳn lên
Càng thấm thía nổi nhọc nhằn của Mẹ
Sinh viên năm một biết mình còn rất trẻ
Nên thường thì rất tự kiêu

Phòng của mình chưa ai có người yêu
Nên tất cả hãy còn vô tư chán
Rưng rưng buồn không một lời ca thán
Ngồi một mình gặm nhấm nổi cô đơn./.

Đây là bài thơ Chân đất được tặng lúc còn là năm một, Chân đất rất thích, thích lắm lắm khi nghe xong bài thơ này vì cảm thấy có mình ở trong đó.
Đối với Chân đất thì Chân đất cũng đã tóm/chụp cổ được nhiều việc lắm rồi. Chân đất cảm thấy đây là một khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong cuộc đời rồi. Chỉ có một điều mà Chân đất chưa có được, cũng về khía cạnh tinh thần, đó là được nghe hay nhận được lời nói yều thương của “một người quý nhất.”

Tags:
0 Comments

Leave a reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Gửi yêu cầu

Hãy gửi thông điệp yêu thương của bạn tới Cầu Vồng ngay hôm nay.

Sending

www.theoyeucau.com © 2003-2019. Được phát triển bới MrHói dựa trên nền tảng Wordpress. Hiển thị tốt nhất trên trình duyệt Google Chrome

Log in with your credentials

Forgot your details?