Đôi khi em tự hỏi, nếu kệ hàng của cuộc đời chịu bán nhiều hạnh phúc hơn cho em thì em đã không cần anh đến thế!
Em, cái tuổi 24, tuổi của sức sống, mơ ước và tình yêu. Đôi khi em cứ muốn vùi mình vào hận sầu, chôn mình xuống đáy của cuộc đời mà tuyệt vọng, mà thổn thức…
Dừng lại sau một hành trình dài, có anh và mất anh… em mới hiểu cuộc sống cũng cần có những lúc mất mát để cảm giác được nỗi đau và sự lạc lõng…
Những ngày dài cứ lặng lẽ trôi… và anh cũng vĩnh viễn đi vào kí ức, nơi một thời em giông tố… để biết rằng, em chưa bao giờ khát khao bình yên đến thế!
Đôi khi em tự hỏi, nếu kệ hàng của cuộc đời chịu bán nhiều hạnh phúc hơn cho em thì em đã không cần anh đến thế! Với em, vai trò của anh không chỉ là một người yêu… anh là nơi cho em sức sống, anh đến như con mưa sau 23 năm khô khốc và nứt nẻ… như một món quà mà thượng đế đã rủ lòng thương ban tặng cho một con người bất hạnh… Em đã tin thế và tin không một chút hoài nghi nhưng nơi anh, cuộc đời dâng tặng quá trọn vẹn, như thể giành giật từng “hạnh phúc” của em để cho anh!
Giá như kệ hàng cuộc đời chịu bán nhiều hạnh phúc cho em thêm chút nữa…
Thế nên với anh, em cũng chẳng là gì lớn lao cho lắm! Chỉ một lần yêu và quên đi mãi mãi… anh đến lấy đi bình yên trong em và sự ra đi của anh ăn mòn nụ cười trên môi em, bằng lời hứa rằng mình sẽ dài lâu, sẽ nắm tay nhau đi trên cánh đồng có hoa dại trắng…
Giờ đây, anh đang cố gắng đẩy em ra xa cuộc đời anh như đã từng kéo em vào với cây guitar và bài hát “Trái tim bên lề”… Em nghĩ mình đã yêu anh từ giây phút ấy! Hạnh phúc là mong manh thế đấy! Em đã bảo là anh đừng hứa, đừng gieo vào em quá nhiều hi vọng và đừng để em quá yêu anh… vì khi mất anh, em sẽ không thể nào quay lại từ đầu, không thể nào tìm được lối thoát, tình yêu em dại khờ đặt trái tim giữa hai bờ vực thẳm mà đo đếm…
Em đã từng nhủ lòng đừng yêu anh nhiều như thế! Nhưng trái tim lại đôi lần chểnh mảng, phản bội lại chủ nhân. Rôi giông tố cũng từ nơi anh mà bắt đầu,… ngày mà anh chỉ nói được hai từ, “Xin lỗi”… Em biết mình đã thật sự mất nhau, mi mắt bắt đầu ướt và em khóc… khóc vì bản thân mình yếu đuối, vì lời nói hững hờ và định mệnh nhất quyết không lựa chọn hai ta.
Nhưng nếu kệ hàng cuộc đời chịu bán nhiều hạnh phúc cho em thêm chút nữa thì biết đâu, em cũng vẫn yêu anh nhiều như thế! Vẫn muốn nắm tay anh đi trên cánh đồng hoa trắng đó và biết đâu mình đã chẳng lìa xa, anh nhỉ?
Gửi đến anh khi trái tim em vẫn còn nhớ và yêu nhiều lắm. Chúc anh luôn hạnh phúc và vui vẻ. Ở đâu đó có ai đó rất nhớ và yêu nụ cười của anh….
sutuhadong_238 says
“Anh muốn gì?”
“Tôi muốn mua tình yêu,
Mua hạnh phúc, sự bình yên, tình bạn…”
“Hàng chúng tôi chỉ bán cây non
Còn quả chín, anh phải trồng, không bán!”
Như chị, em cũng muốn kệ hàng của cuộc đời bán cho em thêm nhiều hạnh phúc. Nhưng không phải, bây giờ em đã nhận ra, em không thể mua hạnh phúc mà chỉ có thể gieo trồng nó mà thôi …
dieuvtm says
Để mua được hạnh phúc trước hết hãy cho đi tình yêu , bạn sẽ nhận được tình yêu va hạnh phúc