Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Đêm chong đèn ngồi nhớ lại
Từng câu chuyện ngày xưa.
Mẹ về đứng dưới mưa
Che đàn con nằm ngủ
Canh từng bước chân thù.
Mẹ ngồi dưới cơn mưa.
Mẹ lội qua con suối,
Dưới mưa bom không ngại
Mẹ nhẹ nhàng đưa lối,
Tiễn con qua núi đồi.
Mẹ chìm trong đêm tối,
Gió mưa tóc che lối con đi.
Đêm chong đèn ngồi nhớ lại
Từng câu chuyện ngày xưa.
Mẹ về đứng dưới mưa,
Che từng căn nhà nhỏ
Xóa sạch vết con về
Mẹ ngồi dưới cơn mưa.
Mẹ là gió uốn quanh,
Trên đời con thầm lặng
Trong câu hát thanh bình
Mẹ làm gió mong manh.
Mẹ là nước chứa chan,
Trôi dùm con phiền muộn
Cho đời mãi trong lành
Mẹ chìm dưới gian nan.
cazot says
Nếu được sinh ra một lần nữa, con vẫn xin được làm con của Mẹ – Mẹ yêu à …
Con yêu Mẹ !
hajime says
Nếu có một diễn đàn tranh luận về người mẹ nào tuyệt nhất thế giới thì có lẽ diễn đàn đó ko bao giờ hết topịc
Cảm ơn mẹ của con
gn0uhp says
chưa 1 lần nào con nói yêu mẹ :x…