Tôi không ngờ được rằng sau chừng ấy năm, tôi lại vẫn có thể nhớ về anh nhiều như vậy. Chiều nay, ngồi cafe với đứa bạn, bất chợt thấy một bóng hình, giống anh đến kinh ngạc, đó là một cậu trai trẻ mặc áo sơ mi trắng với nụ cười rạng rỡ. Tôi nhìn đăm đăm vào nụ cười của cậu ấy,giống quá. Ngày đó,anh – một chàng trai 20 tuổi, cũng đã cười với tôi nụ cười như thế. Và từ ngày tôi nhìn thấy chàng trai rạng rỡ như ánh mặt trời ấy, tôi đã không còn là chính mình.
Tôi yêu mùa hè, yêu ánh mặt trời rực rỡ biết bao. Thiếu mặt trời Trái đất không thể sinh tồn. Và anh,từ ngày anh xuất hiện, tôi đã coi anh là ánh mặt trời của tâm hồn tôi. Anh đã chiếm giữ vị trí đó, không cho ai thay thế. Cho dù sau này tôi đã nhiều lần tìm kiếm, nhưng không thể tìm lại ánh mặt trời nào cho mình nữa. Cho dù sau này Tôi cũng đã yêu,một vài người, nhưng những cảm xúc như đối với anh, tôi không thể nào lấy lại được. Phải chăng trái tim tôi đã hao mòn? Đời người có được mấy lần tuổi trẻ cuồng nhiệt, phải không anh?
Tôi đã đi qua quãng thời gian gian tuổi trẻ đẹp nhất đời mình với niềm mong ước có được anh. Những tình cảm thanh xuân tươi đẹp nhất, mãnh liệt nhất, tôi đã dành hết cho anh. Tôi không biết có nên hối hận vì đã lãng phí ngần ấy năm không. Tôi chỉ biết rằng, giờ phút nhìn cậu thanh niên trong quán cafe ấy,tim tôi như ngừng đập. Không muốn đâu nhưng nụ cười của anh lại trở về trong tôi. Nó ám ảnh tôi bao ngày tháng còn chưa đủ, giờ phút này vẫn không buông tha tôi.
Dĩ nhiên, giờ anh không còn là chàng trai trẻ trong sáng, rạng rỡ ấy nữa. Và tôi cũng không còn là một đứa con gái ngây thơ, dại khờ. Anh đã khác và tôi cũng chẳng giống xưa. Nhưng chỉ có hoài niệm là không thể thay đổi, và có lẽ nó đã khắc quá sâu vào trái tim tôi, vì thế mà thời gian cũng không thể bào mòn được. Cũng đúng thôi,làm sao dễ dàng quên được chứ, khi mà lúc ấy trong thế giới của tôi chỉ có anh, duy nhất anh. Tôi luôn chạy theo phía sau anh.Và tôi đã đánh mất lòng tự trọng cũng như chính bản thân mình. Anh là vị Chúa của tôn giáo mà tôi tôn thờ.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn không có được anh. Anh đã rời xa thế giới của tôi. Ngày anh đi, anh ôm tôi, nói với tôi lời tạm biệt và chúc tốt lành. Trong vòng tay anh, bầu trời quanh tôi như sụp đổ. Ánh mặt trời của tôi đã đi rồi. Giờ tôi có muốn chạy theo anh cũng không thể nữa. Cuộc sống không ánh mặt trời thật khó khăn biết bao. Trái tim tôi như bị rút hết sinh khí. Mọi thứ quanh tôi như mịt mờ.
Gửi anh “Don’t Cry” của Guns N’ Roses, bản ballad a đã từng tặng tôi. Rose hát rằng:”Don’t you cry tonight. I still love you baby”. Ước sao lúc tôi khóc, anh bên tôi và thì thầm với tôi câu hát đó. Nhưng tiếc thay anh chẳng như chàng trai ấy, anh chưa bao giờ yêu tôi cả.
Anh rực rỡ, chói chang như mặt trời ban trưa. Anh thiêu đốt tôi. Tôi khao khát anh nhưng lại không thể đến gần. Có lẽ định mệnh đã an bài, anh không dành cho tôi. Ngồi trong quán, ngắm dòng người qua lại, tôi tự hỏi “Có bao giờ anh chợt nhớ tên em?”.
Để lại một bình luận