Cứ để cho gió, cho mây trời, cho mưa bay cuốn đi những kí ức không đẹp. Để đến 1 ngày nào đó, ta nhìn lại, mỉm cười…có 1 thời khờ dại đã đi qua…
Hôm nay lại mưa anh àh! Mưa không to lắm, mưa nhè nhẹ, đi dưới mưa như thế này thật thích, đem lại cho em cảm giác bình yên, sâu lắng. Em hồi tưởng lại những gì đã xảy ra giữa chúng ta, trong suốt 7 tháng vừa qua, vui-buồn, nước mắt-tiếng cười, đau-hạnh phúc, tất cả đều xảy ra.
Em chưa biết ngày mai em phải làm gì, sống ra sao và đối diện với thực tại như thế nào. Buông tay hay níu giữ? Thật khó trả lời…tâm trạng rối bời….đầu óc trống rỗng…
Có lẽ em sẽ xa anh thật, 6 tháng nữa em đi du học, đến 1 vùng đất xa xôi, không gia đình,không bạn bè, em sẽ sống sao? Em chưa biết. Cứ đi và đi thôi…
Em gửi mưa lại cho anh, gửi tất cả những gì anh mang đến cho em. Xa nhau không phải là kết thúc, mà là có thêm sự khởi đâu mới.
Mong anh bình yên……
Để lại một bình luận