Gửi lại đây tất cả, những vui buồn, đau khổ cả những giọt nước mắt mà chỉ những người trong cuộc mới thấu hiểu. Giờ tất cả có lẽ là quá khứ mất rồi, chẳng còn hiện hữu nữa. Như người ta vẫn gọi là quá khứ ấy…
Cuộc sống là những vòng quay, đưa ta đi đâu, về đâu cũng chẳng biết nữa, ngay lúc này đây ta chẳng biết làm gì, không định hướng không niềm tin, chỉ bước đi theo vô thức. Có lẽ cảm xúc của ta làm ảnh hưởng đến rất nhiều người rồi. Nhưng có lẽ sẽ cố không vậy nữa đâu. Sẽ chôn chặt tất cả vào 1 ngăn kí ức của riêng ra, mình ta đau, mình ta vui, mình ta buồn. Nhiều khi ta rất muốn nói chuyện với ai đó, rất muốn… cái cảm giác nghẹn thở, lạc lõng. cô độc và tủi hờn như dần giết chết ta từng ngày, nhưng những lúc đó bên cạnh ta chẳng có ai cả, là tại ta không muốn chia sẻ đấy chứ. Nhưng hãy nói cho ta biết ta phải chia sẻ thế nào đây? ừ vậy thôi, lại giữ riêng cho mình ta vậy.
Viết cho anh 1 ngày cuối tháng 3…
người ta nói tháng 3 đẹp, tháng 3 của mùa hoa đất, của xà cừ rụng lá, cũng là tháng cảm nhận cái giao mùa rõ nhất… đẹp và với em cũng thật nhiều kí ức… mùa chia li… Chẳng biết viết thế nào cho những dòng cảm xúc bây giờ nữa cả. Hỗn độn vô cùng, đớn đau vô cùng, tủi hờn cũng chẳng ít.
Mình chia tay rồi đấy anh nhỉ, trong em vẫn tưởng đó không phải thật nữa, chỉ là mình lại cãi nhau như mọi khi thôi. Lại không nói chuyện 1 thời gian thôi, rồi em sẽ lại làm lành trước… Nhưng lần này thì không vậy nữa rồi anh nhỉ, tất cả giờ chỉ là trong tiềm thức mà thôi, nó ập đến bóp nghẹn trái tim em không từ nào kể siết. Đến nhẹ như gió và đi cũng nhẹ như gió, nhưng gió làm em đau và cũng làm nước mắt em không ngừng chảy…
Nhưng những gì em muốn nói, muốn gửi lại đây là lời cảm ơn vì anh đã đến mang cho em rất nhiều cảm xúc vui có, buồn có và nhiều điều khác nữa. Dạy em mạnh mẽ hơn, dạy em nghị lực hơn và điều quan trọng em dạy em trưởng thành từ trong đau đớn. Giờ chẳng còn ai bên cạnh nữa rồi, lười ăn cũng chẳng ai cáu chẳng ai quan tâm. Chẳng ai gặng hỏi lý do những lúc em buồn. Nói nhỏ nhé, những lúc em thái độ không nói ấy là để anh gặng hỏi đấy, rồi em sẽ nói ngày ý mà. hì hì. Sẽ 1 mình em bước, 1 mình em đối chọi với cuộc sống này nhưng em không gục đâu. chỉ là tạm thời em không ổn thôi. Em mạnh mẽ mà. :D.
Mong anh sống thật tốt, vui vẻ và hạnh phúc trên đường anh chọn, dù không có em ở bên, dù mệt mỏi hay chán nản nhưng mong anh hãy sống, yêu thương bản thân mình và những người khác nữa. Mong anh mạnh mẽ, đừng là nô lệ cho cuộc đời mà hay làm điều ngược lại nhé.
sắp sinh nhật em rồi đấy, em lại thêm 1 tuổi nữa rồi. Sẽ lớn hơn 1 tẹo, cao hơn 1 tẹo và trưởng thành hơn 1 tẹo, vậy nên đừng lo cho em gì cả. Hãy xóa em trong cuộc đời anh, chỉ để lại 1 phần kí ức đẹp mà thôi. Mọi năm em mong chờ đến ngày đó, ngày em vỡ òa vì hạnh phúc và năm nay em cũng đã mong nó đến nhường nào, sẽ hạnh phúc hơn vì có gia đình và cả anh nữa. Nhưng người ta đã nói càng hy vọng, mong đợi khi thất vọng càng lớn mà. Giờ em mong nó đừng đến hay không thì đừng tồn tại, đến làm gì khi bên em chẳng có ai cả, xa gia đình bạn bè và vừa chia tay. Đến chỉ càng làm em tủi hờn thêm mà thôi. Nhưng cũng thầm cảm ơn rằng em sẽ có thêm nghị lực mới để bước tiếp cuộc sống này. Vậy nên đừng lo nhé, em ổn mà. 🙂
Chắc có lẽ sẽ là cái note cuối cùng em viết cho anh thấy, anh biết những cảm xúc của mình. Sau sẽ là chỉ mình em thôi. gửi lại đây tất cả tình yêu, niềm thương nhớ…
em sẽ ổn và anh cũng sẽ ổn nhé! 🙂
….
Mưa Hà Nội buồn và lạnh…
Anh chị thân! nhờ anh chị gửi giúp đến người ấy bài hát all out of love cùng với lời nhắn em sẽ ổn, sẽ bay thật cao với những ước mơ, anh cũng thế nhé!!! đây cũng là món quà sinh nhật em tự tặng mình…
Để lại một bình luận