Bố à! Con là đứa con gái ngốc nghếch của bố đây. Đến bây giờ con vẫn không thể tin bố đã ra đi, xa mẹ, xa các con, các cháu mãi mãi. Chỉ cách đây 1 tuần thôi, con vẫn nghe tiếng nói động viên của bố, những lời căn dặn ân cần của bố dành cho những đứa con, đứa cháu bé bỏng. Vậy mà giờ đây…….
Con vẫn không thể tin cái ngày khủng khiếp đó, cái ngày con nhận được cú điện thoại mà khi nhấc máy lên con đã linh cảm điều gì đó không hay đang xảy đến, một cảm giác bất an, hụt hẫng như cảm giác sắp mất đi một điều gì đó rất quý báu, rồi hung tin khủng khiếp đã đến, lòng con chới với, con không định hình được mình đang ở đâu nữa, con cố la hét để hi vọng, để cố chấn an mình rằng đó chỉ là “ cơn ác mộng” khủng khiếp thôi, rồi nó sẽ qua đi nhanh chóng thôi… Nhưng rồi con nhận ra đó không phải là ác mộng, đó đang là thực tại, thật khủng khiếp… Con đã mất bố mãi mãi rồi bố ơi!
Từ khi con được sinh ra, lớn lên, rồi trưởng thành thời gian ở bên gia đình mình là những thời gian con cảm thấy hạnh phúc và êm đềm nhất. Nơi đó có người cha quyết đoán, dạy bảo con đến nơi đến chốn những bài học khắc cốt ghi tâm. Nơi đó có người mẹ dịu dàng, vỗ về chăm sóc đàn con thật chu đáo. Nơi có các chị và em trai luôn bảo ban, bao bọc và dành hết tình yêu thương cho nhau. Để rồi đến tuổi lập gia đình, có những khi bế tắc con lại nhớ lại những khung trời yêu thương mà gia đình ta đã dành cho nhau, để giúp con bình tâm vượt qua những khó khăn, thử thách.
Nhưng hơn ai hết, bố là người hiểu rất rõ tính cách của từng đứa con yêu quý của bố. Bố hiểu con và thương con nhất vì con là đứa kém cỏi, ít nói và dễ cảm xúc nhất nhà, bố biết con là người sống nội tâm nên rất nhiều cảm xúc không mạnh mẽ như các chị, các em nên lúc nào bố cũng ưu tiên con hơn hết. Bố cũng biết, từ nhỏ tới bây giờ dù việc lớn việc nhỏ con đều tâm sự, chia sẻ, rồi hỏi ý kiến, tham vấn, đôi khi nhờ sự định hướng, quyết định của bố về những việc quan trọng. Bố dành hết cả cuộc đời lo lắng, chăm sóc cho gia đình, cho chúng con. Vậy mà, Chúng con vẫn chưa một lần phụng dưỡng, báo đáp công sinh thành của bố. Bây giờ không còn bố nữa con sẽ phải làm thế nào đây? Mẹ cần bố, các con cần bố, các cháu cần bố… bố ơi.
Bố ơi! Có một điều từ rất lâu rồi con rất muốn nói với bố nhưng con đã không đủ can đảm để nói, con rất hi vọng ở bên kia bố có thể nghe và hiểu được cảm xúc của đứa con gái bé bỏng của bố, rằng : “Con xin lỗi bố! Con xin lỗi về tất cả những điều con đã làm bố giận, bố buồn, làm bố lo lắng và không yên tâm về con.Xin bố hãy thanh thản ra đi và luôn mang bình an đến cho Mẹ, cho các con và các cháu Bố nhé! Chúng con tin ở đâu đó Bố vẫn dõi theo những bước đường chúng con đi và cảm thấy an lòng với những đứa con bé bỏng của Bố ngày một khôn lớn, trưởng thành. Xin Bố hãy tiếp thêm nghị lực, tiếp thêm nguồn năng lượng lớn giúp Mẹ, các con và các cháu làm tốt những điều mà Bố hằng mong muốn để Bố luôn tự hào về gia đình mình bố nhé! Chúng con yêu bố thật nhiều!
Anh chị gửi giúp em bài hát Dance with my father của cô Celine Dion tới bố em giúp em nhé. Em cảm ơn anh chị nhiều ạ.
Để lại một bình luận