The other night dear as I laid sleeping
I dreamed I held you in my arms
But when I awoke dear I was mistaken
So I hung my head and cry
You are my sunshine my only sunshine
You make me happy when skies are grey
You’ll never know dear how much I love you
Please don’t take my sunshine away
I’ll always love you and make you happy
If you will only say the same
But if you leave me to love another
You’ll regret it all some day
You are my sunshine my only sunshine…
duockhoa says
Mặt trời chỉ có một mà thôi
Và em chỉ có mẹ trên đời ^_*
lac says
mẹ …
no19me says
mỗi người đều chỉ có 1 trên đời mà thôi, hãy trân trọng chính bản thân mình
mr.kuyts says
thật hay và thật ý nghia …
bach hp says
lác gọi mẹ à;))
huong_84 says
Me mai mai la duy nhat
huong_84 says
Mẹ mãi mãi là duy nhât..
star888266 says
ngày xưa mình hay hát bài này
dantuy says
Đã lâu lắm rồi,chưa nói được câu “con yêu mẹ”.Có thể từ lúc còn nhỏ,đã từng nói rồi,nhưng ko nhớ được!Giờ đây,muốn nói cái câu ấy nhưng thật khó thành lời.Dù tận đáy lòng mình,con yêu mẹ biết bao!Cám ơn mẹ,mẹ của con!:)
heodat says
Con yêu mẹ, yêu cả nhà mình! Cầu mong mọi người sẽ luôn hạnh phúc!
smallfire8x says
mẹ con yêu mẹ và thuơng mẹ nhiều lắm
angau says
Mama, I love U so much :X
angau says
Mẹ là ánh dương, ánh duơng duy nhất của đời con
Mẹ làm cho con hạnh phúc ngay khi bầu trời chỉ một màu xám ngắt
Mẹ ơi, mẹ có biết con yêu mẹ đến nhường nào không
Làm ơn đừng mang đi ánh sáng của đời con ^_^
cherry7389 says
hình như chưa bao giờ nói với ba và mẹ rằng con yêu ba mẹ nhiều lắm…nhưng con hi vọng ba mẹ biết được những gì trái tim con cảm nhận .
steelheart_xd says
mẹ ơi, con yêu mẹ !!!!!!!!!!!
ghost_slog says
Mẹ ơi!
Tèo nhớ mẹ rứa!
~!~
childevil says
you ‘re my sunshine!Bài này dễ thương quá,rất hợp với ngày của mẹ!
cobe_chipchip9x says
…ngày chủ nhật thứ 2 của tháng 5 là ngày của mẹ!!!!!!!!!!!
Mẹ ơi con iu mẹ nhất!
..hà nội mưa và con không thể về!nằm trong phòng trọ nghe tiếng mưa rơi mà nhớ mẹ quá thui ……..nháy máy cho me…1′ sau mẹ điện lên mà hok biết nói gi..nước mắt mình cứ rơi_ngốc thật …thấy ấm áp và bình yên !mẹ ơi con xin lỗi
hnmuadong says
hom nay 10/5 ngay cua Me, chuong trinh nay that y nghia cac ban ah!
Se de lai trong ky uc cua chung ta tinh thuong bao la cua Me! Mãi Mãi Con Yêu Mẹ! :***
kelauca16 says
mama !
hoang tu oanh says
ngày của mẹ!
heoconbuonngu says
toi la con gai cua me toi!
typn_xf says
con xin lỗi mẹ
big_girl_it_s_me89 says
“sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc .mẹ yêu thương con hơn yêu cuộc sống “.
mẹ .mẹ mình tuyệt vời lắm,KẸONGOT nhỉ! em nhớ cái hồi em ôn thi đại hoc ,chị phải xuống quê tránh nắng .chị có nhớ k?mẹ hôm nào cũng cũng như hôm nào ,mẹ cũng phải đi dạy cả ngày ,rồi về nhà làm việc nhà ,chăm lo cho em ôn thi ,rồi lại xuống quê chăm sóc chị .bố thì đi vắng ,mẹ phải gánh vác mọi việc trong nhà .nghĩ lại em thấy mình tệ quá .chẳng đỡ đần dc mẹ cái gì cả .hic .mẹ vất vả quá .không bit đến bao giờ mẹ mới hết khổ chị nhi???????
loveangel1009_love says
thật hạnh phúc cho những ai còn mẹ .mẹ ah .con yêu mẹ!
nonebyme says
Trong long con thương mẹ, cha ghê nhưng những hành động của con chưa cho người khác thấy được, nhưng con biết cha me hiểu ma…
jadele says
you’re my love! My dear mama!
ckakt07 says
^^
y2k says
con yêu mẹ!!!
gachduoi says
Có lẽ trong tất cả các chuyên mục của H2T thì Trò-chuyện-đầu-tuần luôn là chuyên mục mình đọc đầu tiên và luôn luôn thấy thật ý nghĩa.
Mỗi lần đọc mình luôn cảm nhận được hơi thở ấm áp, được những ý nghĩa của cuộc sống tuyệt vời này (mà mình hạnh phúc là một phần nhỏ bé của nó).
Là trẻ con thật hạnh phúc biết bao!!!
Nhớ lại những ngày thơ dại, thật hạnh phúc và tuyệt vời. Mình như sống trong một Xứ sở Thần tiên. Những cảm nhận về cuộc sống thật trong sáng thánh thiện. Những hành động ngô nghê, những câu hỏi ngồ ngộ của mình luôn làm cho Ông nội và Mẹ phải bật cười và đôi khi đau đầu vì không biết giải thích ra sao nữa Đại loại như “Sao con mèo biết kêu meo meo hả ông? -À con mèo nó kêo meo meo là nó đang nói tên nó đấy, nhưng nó vẫn còn bé nên nó nói ngọng, như em Bi đang tập nói ấy mà”, “Mẹ ơi, sao con chim lại bay được! -Con chim bay được vì nó có cánh con ạ! -Thế con không có cánh thì có bay được không ạ? -Có chứ, sau này lớn lên con sẽ bay đi khắp mọi miền Đất nước con à! -Vâng mẹ à, dù con có bay đi khắp thế gian này thì con cũng sẽ vẫn nhớ mãi cái tổ ấm nhà mình, con sẽ vẫn là con của mẹ mẹ à!”
Rồi khi mình biết viết, biết cầm cây bút chì để tự do diễn tả cuộc sống dưới con mắt của cậu nhóc 5 tuổi, mình đã viết ở khắp mọi nơi. Trên tường, mặt bàn, lịch treo tường. Hay đôi khi mình còn viết trên nền sân, nền ngõ bằng những viên gạch nhỏ, bằng những thanh củi nữa. Mình viết chữ BỐ, chữ MẸ, chữ ÔNG, chữ BÀ… rồi mình viết CÔ GIÁO, LỚP HỌC, BẠN THÂN. Viết được một chữ đối với một chú bé ngày ấy quả là một điều kỳ diệu. Những ngón tay bé bé nắm chặt lấy viên phấn, cái bút như thể sợ chúng chạy mất, rồi mím chặt môi, loay hoay từng nét chữ ngoệch ngoạc. Thường khi viết xong được một chữ thì tờ giấy đã nhàu nát, hoặc viên phấn bị vỡ, ngòi bút chì bị gãy. Thế là mình lại thút thít khóc chạy xuống bắt đền mẹ . Nhưng dù viết bao nhiêu thì ngày đó mình cũng chẳng thể nào viết được một câu CON YÊU BỐ MẸ!!!
Khi cô giáo dậy mình vẽ, mình đã rất hào hứng. Về nhà mình lấy ngay cây bút chì màu. Mình vẽ bố với đôi cánh tay to lớn thường nhấc bổng mình lên rồi xoay tròn trên không trung: Con cao hơn bố rồi đấy!!! Mình vẽ mẹ với mái tóc dài và đôi tay nhỏ nhắn khẽ vuốt tóc mình mỗi khi sáng mình đi học. Đôi bàn tay khẽ đặt lên trán mình, bón cho mình từng thìa cháo, lấy cho mình từng viên thuốc, cốc nước mỗi khi mình bị cảm. Rồi mình vẽ hai em gái, với mái tóc tơ mềm mại nhưng qua bàn-tay-phù-thủy của mình thì biến thành một mớ lởm chởm, chỉ có đôi mắt là vẫn vậy, to tròn và đen láy. Mình vẽ ông nội với bộ râu ram ráp thường được ông cọ nhẹ vào người mỗi khi mình đi học về. Vẽ hết về mọi người mình lại quay ra vẽ ngôi nhà của mình, vẽ con đường mình vẫn đi, vẽ ngôi trường mình học, vẽ cô giáo, vẽ bạn bè… A, mình nhớ rồi, mình còn vẽ cả em Milu nhà mình nữa chứ, rồi còn cả chú gà trống Cồ (tên mình đặ cho nó đấy) vẫn sáng sáng gọi mình dậy , vẽ chú cún vẫn thường chạy ra vẫy đuôi rối rít mỗi khi mình đi đâu về… Mình vẽ nhiều lắm, nhưng mình vẫn chẳng thể nào vẽ được CÔNG ƠN MẸ CHA!!!
Rồi khi mình biết đếm, mình cũng đã đếm mọi người trong nhà nè, và mình đã thật vui khi tự mình phát hiện ra một điều kỳ diệu NHÀ MÌNH CÓ 3 ANH EM! Rồi mình đếm số chiếc ô-tô đồ chơi mà mình có, đếm số con gà nhà mình nuôi, đếm số anh chị em mà mình có, đếm số bạn trong lớp, đếm số ngày trong một tuần, đếm số bút chì màu mà mình có, đếm… nhưng có một điều đến bây giờ mình vẫn không đếm được CÔNG LAO CỦA BỐ MẸ!
Mình nhớ lắm những ngày hè đầy nắng vàng và gió Lào, trốn ngủ trưa đi tìm bắt chuồn chuồn. Những ngày mùa đông nứt nẻ cùng đám bạn ấu thơ đi lang thang trên cánh đồng vừa gặt để đuổi bắt cào cào, châu chấu. Những buổi sớm mùa hè mát lạnh, làn không khí thấm đẫm hương thơm của cỏ, của lá cây và ngọt lịm tiếng chim. Những cái dụi đầu nhè nhẹ của chú mèo, những cái liếm ấm áp của Milu, những cái nắm tay bé xíu của em gái, những sợi tóc lưa thưa mềm mượt mà mình cứ thích dụi đầu vào hít hà của em út, những cái ôm thật chặt của bố, những con gió nhẹ nhàng từ đôi tay của bà, những cuộc đi chơi thú vị của chú, những bài học tình nghĩa của thầy, những giọng nói trong trẻo của cô, những cái khoác vai thân ái của bạn, những… NHỮNG NGÀY THẦN TIÊN!
gachduoi says
Con yêu bố mẹ!
gachduoi says
Là trẻ con thật hạnh phúc biết bao!!!
Nhớ lại những ngày thơ dại, thật hạnh phúc và tuyệt vời. Mình như sống trong một Xứ sở Thần tiên. Những cảm nhận về cuộc sống thật trong sáng thánh thiện. Những hành động ngô nghê, những câu hỏi ngồ ngộ của mình luôn làm cho Ông nội và Mẹ phải bật cười và đôi khi đau đầu vì không biết giải thích ra sao nữa Đại loại như “Sao con mèo biết kêu meo meo hả ông? -À con mèo nó kêo meo meo là nó đang nói tên nó đấy, nhưng nó vẫn còn bé nên nó nói ngọng, như em Bi đang tập nói ấy mà”, “Mẹ ơi, sao con chim lại bay được! -Con chim bay được vì nó có cánh con ạ! -Thế con không có cánh thì có bay được không ạ? -Có chứ, sau này lớn lên con sẽ bay đi khắp mọi miền Đất nước con à! -Vâng mẹ à, dù con có bay đi khắp thế gian này thì con cũng sẽ vẫn nhớ mãi cái tổ ấm nhà mình, con sẽ vẫn là con của mẹ mẹ à!”
Rồi khi mình biết viết, biết cầm cây bút chì để tự do diễn tả cuộc sống dưới con mắt của cậu nhóc 5 tuổi, mình đã viết ở khắp mọi nơi. Trên tường, mặt bàn, lịch treo tường. Hay đôi khi mình còn viết trên nền sân, nền ngõ bằng những viên gạch nhỏ, bằng những thanh củi nữa. Mình viết chữ BỐ, chữ MẸ, chữ ÔNG, chữ BÀ… rồi mình viết CÔ GIÁO, LỚP HỌC, BẠN THÂN. Viết được một chữ đối với một chú bé ngày ấy quả là một điều kỳ diệu. Những ngón tay bé bé nắm chặt lấy viên phấn, cái bút như thể sợ chúng chạy mất, rồi mím chặt môi, loay hoay từng nét chữ ngoệch ngoạc. Thường khi viết xong được một chữ thì tờ giấy đã nhàu nát, hoặc viên phấn bị vỡ, ngòi bút chì bị gãy. Thế là mình lại thút thít khóc chạy xuống bắt đền mẹ . Nhưng dù viết bao nhiêu thì ngày đó mình cũng chẳng thể nào viết được một câu CON YÊU BỐ MẸ!!!
Khi cô giáo dậy mình vẽ, mình đã rất hào hứng. Về nhà mình lấy ngay cây bút chì màu. Mình vẽ bố với đôi cánh tay to lớn thường nhấc bổng mình lên rồi xoay tròn trên không trung: Con cao hơn bố rồi đấy!!! Mình vẽ mẹ với mái tóc dài và đôi tay nhỏ nhắn khẽ vuốt tóc mình mỗi khi sáng mình đi học. Đôi bàn tay khẽ đặt lên trán mình, bón cho mình từng thìa cháo, lấy cho mình từng viên thuốc, cốc nước mỗi khi mình bị cảm. Rồi mình vẽ hai em gái, với mái tóc tơ mềm mại nhưng qua bàn-tay-phù-thủy của mình thì biến thành một mớ lởm chởm, chỉ có đôi mắt là vẫn vậy, to tròn và đen láy. Mình vẽ ông nội với bộ râu ram ráp thường được ông cọ nhẹ vào người mỗi khi mình đi học về. Vẽ hết về mọi người mình lại quay ra vẽ ngôi nhà của mình, vẽ con đường mình vẫn đi, vẽ ngôi trường mình học, vẽ cô giáo, vẽ bạn bè… A, mình nhớ rồi, mình còn vẽ cả em Milu nhà mình nữa chứ, rồi còn cả chú gà trống Cồ (tên mình đặ cho nó đấy) vẫn sáng sáng gọi mình dậy , vẽ chú cún vẫn thường chạy ra vẫy đuôi rối rít mỗi khi mình đi đâu về… Mình vẽ nhiều lắm, nhưng mình vẫn chẳng thể nào vẽ được CÔNG ƠN MẸ CHA!!!
Rồi khi mình biết đếm, mình cũng đã đếm mọi người trong nhà nè, và mình đã thật vui khi tự mình phát hiện ra một điều kỳ diệu NHÀ MÌNH CÓ 3 ANH EM! Rồi mình đếm số chiếc ô-tô đồ chơi mà mình có, đếm số con gà nhà mình nuôi, đếm số anh chị em mà mình có, đếm số bạn trong lớp, đếm số ngày trong một tuần, đếm số bút chì màu mà mình có, đếm… nhưng có một điều đến bây giờ mình vẫn không đếm được CÔNG LAO CỦA BỐ MẸ!
Mình nhớ lắm những ngày hè đầy nắng vàng và gió Lào, trốn ngủ trưa đi tìm bắt chuồn chuồn. Những ngày mùa đông nứt nẻ cùng đám bạn ấu thơ đi lang thang trên cánh đồng vừa gặt để đuổi bắt cào cào, châu chấu. Những buổi sớm mùa hè mát lạnh, làn không khí thấm đẫm hương thơm của cỏ, của lá cây và ngọt lịm tiếng chim. Những cái dụi đầu nhè nhẹ của chú mèo, những cái liếm ấm áp của Milu, những cái nắm tay bé xíu của em gái, những sợi tóc lưa thưa mềm mượt mà mình cứ thích dụi đầu vào hít hà của em út, những cái ôm thật chặt của bố, những con gió nhẹ nhàng từ đôi tay của bà, những cuộc đi chơi thú vị của chú, những bài học tình nghĩa của thầy, những giọng nói trong trẻo của cô, những cái khoác vai thân ái của bạn, những… NHỮNG NGÀY THẦN TIÊN!
mr.trungithd says
Mẹ là số 1
ngocsang.it.tq says
Minh có một cô em gái và em gái mình thì ở cùng một cô bé và đầu tiên thì mình coi 2 em là em gái mình, và khi cả 3 người rất thân, nhưng chỉ sau một thời gian không hiểu sao mình lại yêu cô em gái ở cùng em mình từ lúc nào rùi. Lúc đó mình thề rằng sẽ không bao giờ được phép cho chuyện đó xẩy ra, không bao giờ được yêu em vì nếu mà minh yêu em thì em sẽ rời xa mình , mãi mãi em sẽ lảng tránh mình, điều mà mình sợ nhất nên mình đã giữ kín trong long không cho ai biết nhất là cô ấy. Mình đã mong cô ấy đến với anh minh nhưng khi ho đến với nhau thì mình lại là người thấy buồn nhất, mình thấy rất buồn không hiểu sao :), minh đã thầm mong anh minh mang hạnh phúc đến cho cô ấy mong cô ấy được hạnh phúc ( mình nghĩ yêu một người không nhất thiết là phải đến được với người đấy mà chỉ cần đứng từ xa nhìn người khác đem hạnh phúc đến cho người mình yêu thì mình cũng cảm thấy hạnh phúc rồi ). Thế nhưng ngày anh minh đã chia tay cô ấy, thì cô ấy đã khóc rất nhiều giường như suy sụp tinh thần và mình là người đau khổ hơn ai khác, mình cũng muốn bật khóc theo, trái tim mình thấy đau nhói. Thời gian qua đi mình muốn chốn tránh, mình muốn chuyễn chỗ ở , không muốn gắp cô ấy nữa vì càng ngày mình càng yêu cô ấy hơn, lúc này mình chi muốn ôm lấy cô ấy, muốn nói hết ra, nhưng mình đã không đủ tự tin để nói, mình lại sợ mất em. Thế nhưng không hiểu sao một ngày gần đây khi em học song kỳ I và về quê nghỉ hè mình thấy buồn , không thể chịu nổi và đã nói hết ra. Các bạn biết không điều mình sợ đã đến , khi em biết tin đó em đã sốc và không nói được gì , em nói với mình “ Thật sự em thấy bất ngời đến sửng sốt vì không bao giờ nghĩ anh lại yêu em, đến giờ vấn không thể tin nổi, quá bất ngờ , em cũng không biết phải nói với anh như thế nào cả , em luôn coi anh như anh trai của em. Chưa bao giờ hoặc chưa dám nghĩ là em sẽ yêu anh , anh nghĩ thế nào mà lại yêu em , hày cứ bình thường đi anh, thế này cả hai khó sử lắm”.Khi nghe cô ấy nói vậy mình đã ân hận vì đã nói ra, nếu lúc đó mình suy nghĩ kĩ một chút, cố kìm nén , thì giờ chuyện đã khác nhưng mình đã nói rùi. Mình chỉ muốn chốn đi đâu đó cho em đỡ khó sử