Là bạn, hay là yêu? Anh đã bao giờ tự hỏi ta từng là gì của nhau chưa? Là bạn? Không phải. Là yêu? Càng không phải. Đến giờ, em vẫn cảm thấy may mắn vì chưa từng xảy ra bất cứ điều gì cả. Ta chẳng là gì của nhau. Quá khứ chưa từng là gì. Hiện tại cũng chẳng là gì. Và tương lai sẽ giống như chưa từng tồn tại. Tình cảm khi đã hết còn tàn nhẫn hơn cái chết. Ít ra, chết đi còn có nghĩa là đã từng sống, từng có một giá trị nhất định. Nhưng xem ra, chưa từng tồn tại là vô hình, vô bóng, vô ảnh, vô tâm và vô nghĩa.
Hãy cứ song song bên đời nhau đi anh nhé, đừng lục lọi ký ức hay đào bới quá khứ làm gì nữa. Đời không trả cát xê, anh không phải cố gắng diễn nữa đâu, nhạt lắm. Em đã chọn im lặng rồi, nên anh cũng hãy im lặng đi, chỉ vậy thôi là đủ. Vì sự im lặng của một cô gái chính là tiếng thét lớn nhất ở nơi tận cùng của nỗi đau.
Anh Quick và chị Snow yêu quý, có lẽ những tâm sự trên của em vẫn không đủ dài để lấp đầy khoảng trống trong 3 năm với người mà em gọi là anh. Anh chị biết không, điều đáng buồn nhất trên đời không phải là yêu người không yêu mình, mà là yêu người không đáng để mình yêu.
Em đã mãi đi trên nỗi buồn đó, đi đến kiệt cùng, bải hoải. Giờ em dừng lại, đón lấy giấc mơ qua đời. Tình vẫn còn xanh như nụ cười em non cỏ.
Trả lời