“Cái gì không thuộc về mình thì có cố vẫn vĩnh viễn không thuộc về mình” – không bao giờ đủ kiên nhẫn để theo đuổi …
Là nước mắt thì bao giờ cũng mặn. Dù là của anh hay là của em, dù của bất cứ ai, dù khóc cho hôm nay, ngày mai hay ngày xưa, dù là tập khóc hay khóc vì thói quen… bao giờ nước mắt cũng vẫn mặn mòi như thế!
Giá mà một lúc nào đó, vô tình thôi, em bỗng nhiên biết được anh đã yêu em nhiều đến thế nào. Anh tin em vô cùng, hy vọng vào em rất nhiều.
Chưa bao giờ anh buồn thế! Chỉ có em làm anh buồn thế thôi. Chỉ có em mới làm anh nghĩ rằng, có 1 người quan trọng với cuộc sống của anh đến thế! … Không bao giờ anh hiểu hết những suy nghĩ của em. Em biết không, ngày mà mọi người đều cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ bên người mình thương yêu thì cũng là ngày anh cảm thấy cô đơn và buồn nhất.
Cuối cùng thì hôm nay anh đã hiểu. Và anh tin, anh sẽ không còn trách móc hay muộn phiền. Xin lỗi vì thời gian qua anh đã chẳng thể hiểu em, dù chỉ một chút. Anh chỉ biết nói yêu em mà không biết em cần gì và nghĩ gì. Xin lỗi em vì anh đã quá yêu em.
Tạm biệt em – mối tình đầu của tôi.
Để lại một bình luận